Bấy giờ có một cuộc chiến đấu trên trời: Mi-chen và các sứ người tranh chiến cùng con rồng, rồng cũng cùng các sứ mình tranh chiến lại; song chúng nó không thắng, và chẳng còn thấy nơi chúng nó ở trên trời nữa. Con rồng lớn đó bị quăng xuống, tức là con rắn xưa, gọi là ma quỉ và Sa-tan, dỗ dành cả thiên hạ; nó đã bị quăng xuống đất, các sứ nó cũng bị quăng xuống với nó. Tôi lại nghe trên trời có tiếng lớn rằng: Bây giờ sự cứu rỗi, quyền năng, và nước Đức Chúa Trời chúng ta đã đến cùng quyền phép của Đấng Christ Ngài nữa; vì kẻ kiện cáo anh em chúng ta, kẻ ngày đêm kiện cáo chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời, nay đã bị quăng xuống rồi. Chúng đã thắng nó bởi huyết Chiên Con và bởi lời làm chứng của mình; chúng chẳng tiếc sự sống mình cho đến chết. Bởi vậy, hỡi các từng trời và các đấng ở đó, hãy vui mừng đi! Khốn nạn cho đất và biển! vì ma quỉ biết thì giờ mình còn chẳng bao nhiêu, nên giận hoảng mà đến cùng các ngươi. (12:7–12)
Trong quyển sách có đề tựa là The Screwtape Letters, C. S. Lewis đã viết: “Có hai lỗi giống nhau và đối ngược, trong đó dòng giống của chúng ta có thể ngã về ma quỉ. Một là không tin vào sự tồn tại của chúng. Một là tin tưởng, và cảm thấy thích thú quá mức, không lành mạnh nơi chúng. Bản thân chúng cũng khoái như nhau về cả hai lỗi nầy và hoan nghênh một nhà duy vật hay một nhà ảo thuật với cùng một sự vui vẻ” (New York: Macmillan, 1961), 9). Cũng thực như thế với cấp lãnh đạo của ma quỉ, là Sa-tan. Hắn hài lòng khi người ta nắm giữ bất kỳ quan điểm nào phi Kinh Thánh về hắn, dù họ có chối bỏ sự tồn tại của hắn hoặc thờ phượng hắn. Ma quỉ luôn luôn tìm cách tạo ra sự nhầm lẫn về bản chất và ý đồ thật của hắn.
Kinh thánh phô bày bản chất gian ác và lừa đảo của Sa-tan là “cha của sự nói dối” (Gi 8:44), dè chừng rằng hắn “mạo làm thiên sứ sáng láng” (IICo 11:14; đối chiếu IICo 11:3) hầu cho hắn có thể dễ đánh lừa người ta. Sứ đồ Phao-lô bày tỏ mối quan tâm của mình “hầu đừng để cho quỉ Sa-tan thắng chúng ta, vì chúng ta chẳng phải là không biết mưu chước của nó“ (IICo 2:11). Vị sứ đồ thúc giục người Ê-phê-sô: “Hãy mang lấy mọi khí giới của Đức Chúa Trời, để được đứng vững mà địch cùng mưu kế của ma quỉ“ (Eph 6:11).
Một trong những câu chuyện thần thoại nổi tiếng sâu xa nhất và phổ biến nhất về Sa-tan phác hoạ hắn (hoàn chỉnh với cây chĩa, sừng và đuôi nhọn) là hữu thể đang nắm quyền ở địa ngục. Trong thực tế, Sa-tan không ở trong địa ngục; thực vậy, hắn chưa bao giờ ở đó. Hắn chưa bị kết án phải ở trong hồ lửa cho đến sau cuộc loạn nghịch cuối cùng của hắn bị chà nát vào cuối thời kỳ thiên hi niên (20:7-10). Và khi hắn bước vào địa ngục, Sa-tan sẽ chưa bị cầm lại; hắn sẽ là tên tù phạm thấp nhất ở đó, là kẻ chịu sự trừng phạt khủng khiếp nhất từng giáng trên bất kỳ hữu thể nào được dựng nên.
Không ở trong địa ngục, Sa-tan hiện đang chia thì giờ của mình giữa việc lang thang trên đất “tìm kiếm người nào nó có thể nuốt được“ (IPhi 5:8) và đang ở trên trời, ở đó hắn cũng tham gia vào tội lỗi của hắn hòng lật đổ Thân Vị Đức Chúa Trời, các mục đích, chương trình, và người ta. Một cách thức hắn tìm cách thực hiện, ấy là thường xuyên tố giác những người tin Chúa ở trước ngôi của Đức Chúa Trời (đối chiếu 12:10). Sa-tan không ngừng hô hào Đức Chúa Trời về tình trạng bất xứng của các tín đồ, giả hình kêu nài sự công bình của Đức Chúa Trời trước các mục đích bất chính của riêng hắn. Mục tiêu không thể đạt được trong các cáo buộc của hắn là phá vỡ mối dây ràng buộc nối kết bất phân người tin Chúa với Đức Chúa Jêsus Christ (Ro 8:29-39). Tuy nhiên, không có chút khả năng nào để điều đó xảy ra, một khi không ai có thể tước người tin Chúa ra khỏi tay Chúa Jêsus hay Đức Chúa Cha (Gi 10:28-29). Tuy vậy, Sa-tan hoạt động trên đất để xây con cái của Đức Chúa Trời chống nghịch Ngài và ở trên trời xây Đức Chúa Trời nghịch cùng con cái của Ngài. Nhưng, như Giăng đang minh chứng, đức tin cứu rỗi và sự sống đời đời là những thực tại không thể bứt rời được.
Là một phần trong cuộc chiến của chúng chống nghịch Đức Chúa Trời, Sa-tan và các sứ của hắn cũng đánh trận cùng các thiên sứ thánh. Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên, một khi Kinh thánh mô tả ma quỉ là “vua cầm quyền chốn không trung” (Eph 2:2), cũng như là “chúa đời nầy” (Gi 12:31; 14:30; 16:11). Sân khấu hoạt động của hắn vì thế bao gồm cả các từng trời và đất, và cuộc chiến của mọi thời đại đang diễn ra ở mọi cấp độ có thể tưởng tượng được — về đạo đức, về tư tưởng, về triết học, về thần học, và về mặt siêu nhiên.
Kế hoạch chiến đấu của Sa-tan cho giai đoạn chiến tranh dưới đất của mọi thời đại đơn giản là tàn nhẫn hung bạo: để loại bỏ hết thảy những ai hầu việc Đức Chúa Trời. Nếu hắn có thể, hắn sẽ giết hết thảy họ. Nếu không được như thế, hắn sẽ huỷ diệt đức tin của họ, nếu điều đó là khả thi. Hắn có thể giũ sạch đất hết thảy những ai phục vụ Đức Chúa Trời, ma quỉ sẽ đạt mục tiêu của hắn về nhóm hiệp cả thế gian dưới quyền cai trị của hắn. Cần phải lưu ý rằng tại thời điểm này, một thực tại như vậy sẽ xảy ra khi các tín hữu trên đất được cất lên trời (Gi 14:1-6; ICo 15:51-54; ITe 4:13-18). Sự Cất Lên sẽ được nối theo sau bởi Kỳ Đại Nạn, trong đó Sa-tan kiếm được sự cai trị đầy đủ nhất trên hành tinh mà hắn đã từng có (13:4-10). Sa-tan mong muốn mình vĩnh viễn là thần của một thế giới bất công chớ không theo cách tạm thời (đối chiếu II Cô-rinh-tô 4:4), và được người ta thờ lạy (đối chiếu Mat 4:9). Để đạt được các mục tiêu đó, Sa-tan muốn ngăn cản Đức Chúa Jêsus Christ đừng thiết lập vương quốc của Ngài — cả bây giờ về mặt thuộc linh trong tấm lòng của nhân loại và trong thời kỳ ngàn năm và các hình thức đời đời trong tương lai của nó.
Tuy nhiên, kế hoạch độc ác của Sa-tan sẽ không thành công, vì Kinh thánh tỏ ra rằng hắn đã là kẻ thù bại trận rồi. Lượng trước chiến thắng Sa-tan trên thập tự giá, Chúa Jêsus đã phán trong Gi 12:31: “Hiện bây giờ, có sự phán xét thế gian nầy, và hiện nay vua chúa của thế gian nầy phải bị xua đuổi“. Phao-lô viết cho người thành Rô-ma: “Đức Chúa Trời bình an sẽ kíp giày đạp quỉ Sa-tan dưới chân anh em“ (Ro 16:20; đối chiếu Sa 3:15), trong khi tác giả thơ Hê-bơ-rơ tuyên bố rằng nhờ sự chết của Ngài, Chúa Jêsus “bởi sự chết mình mà phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỉ“ (He 2:14). Trong IGi 4:4, sứ đồ Giăng tuyên bố: “vì Đấng ở trong các con là lớn hơn kẻ ở trong thế gian“.
Mặc dù Sa-tan đã bị đánh bại tại thập giá, bản án của hắn vẫn chưa được thực thI trọn vẹn. Và mặc dù hắn hiểu rõ số phận của mình như đã được tỏ ra trong Kinh thánh, tuy nhiên Sa-tan vẫn tiếp tục không ngừng đánh một trận mất còn chống lại Đức Chúa Trời. Vì vậy, cuộc chiến của mọi thời đại sẽ tiếp tục cho đến khi Sa-tan bị tống giam tạm thời vào vực sâu (20:1-3) rồi sau đó thường trực ở trong địa ngục (20:10).
Cuộc chiến lịch sử, lâu dài, siêu nhiên của Sa-tan chống lại Đức Chúa Trời lên đến đỉnh cao trong phân đoạn quan trọng này. Tiếng loa thứ bảy trổi lên trong 11:15-17 sẽ tiên liệu sự đắc thắng của Đấng Christ đối với Sa-tan, mặc dù trận chiến cuối cùng vẫn chưa nổ ra (đối chiếu 19:11-21). Các tác động của tiếng loa thứ bảy đã được mô tả trong phần bắt đầu của chương 15. Các chương xen giữa 12-14, tóm tắt lại các biến cố của các chương 6-11, xem chúng từ nhận định của Sa-tan. Chúng kể lại phần khai mào cuộc chiến tranh của mọi thời đại với sự loạn nghịch ban đầu của Sa-tan chống lại Đức Chúa Trời và mô tả cao điểm cuộc chiến trong suốt Kỳ Đại Nạn. Chúng cũng ghi chép lại sự dấy lên nắm lấy quyền lực của Anti-christ và sự thất bại cuối cùng mọi nỗ lực của Sa-tan.
Sau khi giới thiệu các chiến binh ở 12:1-6, Giăng mô tả chặng đầu tiên cuộc tấn công sau cùng của Sa-tan vào Đức Chúa Trời trước sự tái lâm của Đấng Christ. Các câu 7-12 mô tả cuộc chiến ở trên trời, có thể được chia thành ba phần: trận đánh, chiến thắng và tiệc tùng.
TRẬN ĐÁNH
Bấy giờ có một cuộc chiến đấu trên trời: Mi-chen và các sứ người tranh chiến cùng con rồng, rồng cũng cùng các sứ mình tranh chiến lại; song chúng nó không thắng, và chẳng còn thấy nơi chúng nó ở trên trời nữa (12:7-8)
Đã có chiến đấu ở trên trời kể từ sự sa ngã của Sa-tan (Es 14:12-14; Exe 28:11-19). Mặc dù trong hiện tại hắn vẫn có quyền tiếp cận với sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở trên trời (câu 10, đối chiếu Gióp 1, 2), quyền thống trị của Sa-tan là địa cầu và bầu trời quanh trái đất. Đấy là lý do tại sao Kinh thánh mô tả hắn là “chúa đời nầy” (IICo 4:4) và “vua cầm quyền chốn không trung” (Eph 2:2) và đạo binh ma quỉ của hắn là “các thần dữ ở các miền trên trời” (Eph 6:12).
Sa-tan (cùng với các thiên sứ ác) đã tích cực chống đối cả hai: các thiên sứ thánh và dân sự của Đức Chúa Trời kể từ sự sa ngã của hắn. Trong Cựu Ước, ma quỉ tìm cách cản trở chức vụ của các thiên sứ thánh đối với Israel (đối chiếu Da 10:12-13). Trong đời hiện tại, Sa-tan “đi rình mò chung quanh anh em, tìm kiếm người nào nó có thể nuốt được“ (IPhi 5:8) chống lại sự rao truyền Tin lành (Mat 13:19, 37-39, Cong 13:10), áp bức các cá nhân (Lu 13:10-16; Cong 10:38) rồi sử dụng tội lỗi để làm băng hoại và làm ô uế Hội thánh (Cong 5:1-11). Những người tin Chúa cần phải cảnh giác với mọi kế hoạch của hắn (IICo 2:11), không cung ứng cơ hội cho hắn (Eph 4:27), và kháng cự hắn (Gia 4:7).
Cuộc chiến dữ dội giữa các hữu thể siêu nhiên trên bầu trời sẽ lên tới cao điểm trong suốt kỳ Đại Nạn. Cuộc xung đột trong tương lai sẽ thấy Mi-chen và các sứ người tranh chiến cùng con rồng. Cấu trúc văn phạm của cụm từ đó trong bản Hy-lạp chỉ ra rằng Sa-tan (con rồng) sẽ khơi mào cuộc chiến này. Câu nầy có thể dịch là “Mi-chen và các sứ của người đã phải đánh trận với con rồng”. Kinh thánh không tỏ ra cách thức các thiên sứ chiến đấu, và sự hiểu biết hạn chế của chúng ta về lãnh vực trên trời cũng không cho phép chúng ta suy đoán. Henry Morris đã viết:
Với vũ khí nào và bằng những chiến thuật nào cuộc chiến trên trời sẽ nổ ra vượt quá sự hiểu biết của chúng ta. Các thiên sứ không thể bị thương hoặc bị giết bằng các thứ vũ khí trên đất, và các lực lượng thuộc thể như chúng ta biết, không thể động đến các hữu thể thuộc linh. Nhưng các hữu thể nầy đang hoạt động trong vũ trụ vật lý, vì vậy phải có loại năng lực thuộc thể-thuộc linh mạnh mẽ mà về các thứ ấy chúng ta có thể chỉ có những gợi ý mơ hồ, các thứ năng lượng có thể đẩy bộ phận thiên sứ với vận tốc siêu nhiên qua không gian và có thể dời đi các ngọn núi và thay đổi quỹ đạo của hành tinh. Chính là với nguồn năng lực và sức mạnh đó, cuộc chiến trên trời sẽ được tiến hành và các khán giả trên trời (bao gồm cả Giăng) sẽ theo dõi trong sự kinh hãi. Khi Mi-chen cuối cùng chiếm ưu thế, và Sa-tan bị buộc phải vĩnh viễn ra khỏi các từng trời, một tiếng kêu cảm tạ lớn lao sẽ vang dội qua các từng trời. (The Revelation Record [Wheaton, Ill: Tyndale, 1983], 224)
Thắc mắc chính về sự lý giải không phải là cách thức cuộc chiến sẽ nổ ra, mà là điều chi gây ra cuộc chiến ấy. Mặc dù không thể quyết đoán được, trận chiến cuối cùng này có thể được kích hoạt bởi sự Cất Lên của Hội thánh. Khi mô tả biến cố đó, Phao-lô đã viết: “Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Đức Chúa Trời, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Đấng Christ, sẽ sống lại trước hết. Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn” (ITe 4:16-17). Có thể lắm, khi các tín đồ được cất lên đi qua lãnh vực của họ, vua cầm quyền chốn không trung và các sứ của hắn sẽ cố cản trở hành trình của họ. Điều đó có thể gây ra cuộc chiến với Mi-chen và các thiên sứ thánh.
Mi-chen và con rồng (Sa-tan) đã biết nhau kể từ khi họ được dựng nên, và cuộc chiến trong suốt kỳ Đại Nạn sẽ không phải là lần đầu tiên họ chống đối nhau. Mi-chen luôn được thấy trong Kinh Thánh như là đấng bảo hộ cho dân sự Đức Chúa Trời chống lại sự hủy diệt của Sa-tan. Trong chương 10 của sách Ða-ni-ên, vị tiên tri được cảm thúc cung ứng một thí dụ trong Cựu Ước nói về đích thân Mi-chen. Một thiên sứ thánh, được sai đến với câu trả lời cho sự cầu nguyện của Đa-ni-ên (Da 10:12), đã bị trì hoãn trong ba tuần lễ bởi một con quỉ dữ đang kiểm soát đế quốc Ba-tư (Da 10:13; đối chiếu câu 20). Không phải cho đến khi “Mi-ca-ên là một trong các quan trưởng đầu nhất, đã đến mà giúp đỡ ta“ (câu 13) để ông có thể thắng hơn. Da 12:1 cũng nói đến sự bảo vệ của Mi-chen đối với dân sự của Đức Chúa Trời: “Trong kỳ đó [kỳ Đại Nạn, đối chiếu câu 7], Mi-ca-ên, quan trưởng lớn, là đấng đứng thay mặt con cái dân ngươi sẽ chổi dậy. Lúc đó sẽ có tai nạn, đến nỗi từ khi mới có nước đến kỳ đó cũng chẳng có như vậy bao giờ. Bấy giờ, trong vòng dân sự ngươi, kẻ nào được ghi trong quyển sách kia thì sẽ được cứu“.
Tân Ước cũng cho thấy Mi-chen là đấng bảo vệ dân sự của Đức Chúa Trời. Giuđe 9 mô tả cuộc xung đột của Ngài với Sa-tan về thi thể của Môi-se: “Vả, khi chính mình thiên sứ trưởng Mi-chen chống với ma quỉ giành xác Môi-se, còn chẳng dám lấy lời nhiếc móc mà đoán phạt; người chỉ nói rằng: Cầu Chúa phạt ngươi!‘ Sau khi Môi-se qua đời (Phu 34:5-6), Mi-chen đã kháng cự Sa-tan hòng chiếm lấy thi thể của Môi-se, là thứ Sa-tan dường như muốn sử dụng vì một số mục đích nguy hại. Trong quyền phép của Đức Giê-hô-va, Mi-chen thắng trận chiến, rồi sau đó “Đức Chúa Trời bèn chôn người trong trũng tại xứ Mô-áp, đối ngang Bết-Phê-o; cho đến ngày nay không có ai biết được mộ của người“ (Phu 34:6).
Quan trọng hơn, Giuđe 9 mô tả Mi-chen là một thiên sứ trưởng. Phần tham khảo khác duy nhắm đến một thiên sứ trưởng trong Kinh Thánh là ở I Têsalônica 4:16, ở đây tỏ ra rằng nơi Sự Cất Lên “Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Đức Chúa Trời, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống“. Có thể là thiên sứ trưởng trong phân đoạn đó là Mi-chen và Ngài đang kêu lên lớn tiếng khi Ngài đối đầu với nỗ lực của Sa-tan hòng can thiệp vào sự Cất Lên.
Phần tham khảo đến con rồng cùng các sứ mình củng cố lẽ thật cho rằng đạo binh ma quỉ đang ở dưới quyền chỉ huy của Sa-tan — một nguyên tắc Chúa Jêsus đã nói ra ở Mat 25:41: “Kế đó, Ngài sẽ phán cùng những người ở bên tả rằng: Hỡi kẻ bị rủa, hãy lui ra khỏi ta; đi vào lửa đời đời đã sắm sẵn cho ma quỉ và những quỉ sứ nó“. Sự lặp đi lặp lại cụm từ tranh chiến … tranh chiến nhấn mạnh đến sức mạnh và sự dữ dằn của trận đánh; đây không phải là cuộc đánh nhau nhỏ đâu, mà là một cuộc chiến toàn diện. Sa-tan sẽ chiến đấu trong tuyệt vọng hòng ngăn trở Đấng Christ không thiết lập được vương quốc ngàn năm của Ngài (giống như hắn chống đối sự phục hồi của Israel khỏi cuộc lưu đày và bị quở trách vì việc ấy, Xa 3:2). Vì vậy, cuộc chiến siêu nhiên sẽ lên đến đỉnh cao là thời điểm cho Đấng Christ thiết lập vương quốc đời nầy và đời đời của Ngài đang đến gần.
Mọi nỗ lực của Sa-tan chống đối Đức Chúa Trời xuyên suốt lịch sử đều đã thất bại, và hắn cũng sẽ thua trong trận đánh với thiên sứ sau cùng này. Ma quỉ cùng các sứ hắn không đủ mạnh để đánh bại Đức Chúa Trời, Mi-chen, và các thiên sứ thánh. Sa-tan sẽ gánh chịu một thất bại hoàn toàn đến nỗi chẳng còn thấy nơi chúng nó ở trên trời nữa. Từng cm2 trên thiên đàng, như vốn có, đều sẽ bị lục lọi và tất cả các thiên sứ sa ngã loạn nghịch đều bị quăng ra khỏi đó. Chúng sẽ chẳng còn tiếp cận sự hiện diện của Đức Chúa Trời được nữa, và Sa-tan sẽ không bao giờ cáo giác những người tin Chúa ở trước ngôi của Đức Chúa Trời được nữa. Sự thất bại này cũng sẽ đánh dấu phần kết thúc sự thống trị của Sa-tan trong vai trò “vua cầm quyền chốn không trung” (Eph 2:2).
Nhưng sự thanh tẩy ở trên trời lại là sự ô uế của đất, vì cơn giận dữ của Sa-tan đã bùng nổ trên nhân loại khi hắn bị quăng xuống đất (đối chiếu 12:12). Chính xác thời điểm nào kỳ Đại Nạn Sa-tan và ma quỉ bị đuổi ra khỏi trời chưa được tiết lộ, cũng vậy đối với khoảng thời gian cuộc chiến của chúng với Mi-chen và các thiên sứ thánh. Mọi sự đã được nói chắc, ấy là Sa-tan cùng ma quỉ sẽ bị quăng ra khỏi trời, có lẽ là lúc có Sự Cất Lên, nhưng không muộn hơn điểm giữa của Kỳ Đại Nạn. Câu 12 nói rằng Sa-tan và các lực lượng của hắn “chẳng còn bao nhiêu” sau khi chúng rời khỏi trời, ủng hộ nhận định cho rằng chúng sẽ chỉ có ba năm rưỡi sau cùng của kỳ Đại Nạn để hoạt động, chớ không phải là tròn bảy năm. Chúng sẽ không đến trên đất sau thời điểm đó, vì chúng rõ ràng có mặt trong suốt các biến cố khủng khiếp của ba năm rưỡi sau cùng, sự Hoạn Nạn Lớn (đối chiếu 9:1…). Trong suốt thời kỳ cuối đó, toàn bộ quyền lực của Sa-tan sẽ nhắm trực tiếp vào bất cứ ai thuộc về Đức Chúa Trời, đặc biệt là Israel.
CHIẾN THẮNG
Con rồng lớn đó bị quăng xuống, tức là con rắn xưa, gọi là ma quỉ và Sa-tan, dỗ dành cả thiên hạ; nó đã bị quăng xuống đất, các sứ nó cũng bị quăng xuống với nó. (12:9)
Là kết quả của thất bại nầy, con rồng lớn đó bị quăng từ trời xuống đất. Điều này mô tả lần trục xuất thứ hai và vĩnh viễn khỏi trời của Sa-tan (về những bình luận về lần trục xuất thứ nhứt của hắn [Es 14:12, Lu 10:18], hãy xem phần bàn luận về 12:4 trong chương 1 của tập sách này). Con rồng được gọi là lớn vì quyền phép ghê gớm của nó gây ra thiệt hại và đem lại thảm họa. Trước đó, hắn được mô tả là có bảy đầu, bảy mão triều thiên và mười sừng. Phần mô tả đó phác hoạ Sa-tan là vua của thế gian (xem phần bàn luận 12:3 trong chương 1 của tập này).
Phần mô tả có bốn chi tiết về con rồng chắc chắn là nhắm đến lai lịch của hắn. Thứ nhứt, người ta gọi hắn là con rắn xưa (đối chiếu 20:2), xác định hắn là con rắn trong vườn Ê-đen (Sa 3:1…; đối chiếu IICo 11:3) và nhấn mạnh sự tiểu xảo và phản bội của hắn.
Con rồng cũng gọi là ma quỉ. Diabolos (ma quỉ) ý nói “kẻ vu khống”, “phỉ báng”, hay “kẻ kiện cáo” — một tước hiệu thích ứng với Sa-tan, kẻ kiện cáo xảo trá (đối chiếu câu 10). Hắn kiện cáo người ta với Đức Chúa Trời, cáo Đức Chúa Trời với con người, và người nầy với người kia. Sa-tan là một công tố viên độc ác của dân sự Đức Chúa Trời, thường xuyên tìm cách buộc tội họ trước vành móng ngựa công lý thánh của Đức Chúa Trời. Một phần “như sư tử rống, đi rình mò chung quanh anh em, tìm kiếm người nào nó có thể nuốt được” (IPhi 5:8) chắc chắn bao gồm việc tìm kiếm chứng cớ tội lỗi của người tin Chúa rồi dùng điều đó kiện cáo họ ở trước ngôi của Đức Chúa Trời. Song lẽ thật vinh hiển là “hiện nay chẳng có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Jêsus Christ” (Ro 8:1), vì “nếu có ai phạm tội, thì chúng ta có Đấng cầu thay ở nơi Đức Chúa Cha, là Đức Chúa Jêsus Christ, tức là Đấng công bình“ (IGi 2:1). Ở Ro 8:31-34 sứ đồ Phao-lô phát biểu rất hùng hồn và nhấn mạnh tính cách bất khả thi không thể kiện cáo thành công của Sa-tan đối với những người tin Chúa:
Đã vậy thì chúng ta sẽ nói làm sao? Nếu Đức Chúa Trời vùa giúp chúng ta, thì còn ai nghịch với chúng ta? Ngài đã không tiếc chính Con mình, nhưng vì chúng ta hết thảy mà phó Con ấy cho, thì Ngài há chẳng cũng sẽ ban mọi sự luôn với Con ấy cho chúng ta sao? Ai sẽ kiện kẻ lựa chọn của Đức Chúa Trời: Đức Chúa Trời là Đấng xưng công bình những kẻ ấy. Ai sẽ lên án họ ư? Đức Chúa Jêsus Christ là Đấng đã chết, và cũng đã sống lại nữa, Ngài đang ngự bên hữu Đức Chúa Trời, cầu nguyện thế cho chúng ta.
Khi ấy, phân đoạn Kinh Thánh rõ ràng xác định con rồng là Sa-tan. Sa-tan là một từ Hy-bá-lai có nghĩa là “kẻ thù nghịch”, và là một danh xưng phù hợp thích đáng cho kẻ thù gian ác của Đức Chúa Trời và dân sự của Đức Chúa Trời. Đáng buồn thay, hữu thể được dựng nên vinh hiển nhất, “ngôi sao mai” (Es 14:12) giờ đây và đời đời được gắn nhãn “kẻ thù nghịch”. Hắn đã tấn công Đức Chúa Trời trong sự loạn nghịch ban đầu của mình khi hắn đòi hỏi mình “phải giống như Đấng Chí Cao” (Es 14:14), và hắn đã dối gạt dẫn Ê-va bước vào tội lỗi bằng cách vận động nàng không tin vào bổn tánh và Lời của Đức Chúa Trời (Sa 3:2-5).
Sau cùng, con rồng được mô tả là kẻ dỗ dành cả thiên hạ. Dỗ dành dịch phân từ hiện tại của động từ plana¯o (“dẫn đi sai đường”, “lạc sai” hoặc “lừa đảo”). Việc sử dụng thì hiện tại cho thấy đây là sinh hoạt liên tục theo thói quen của Sa-tan; khi hắn liên tục kiện cáo những người tin Chúa, vì vậy hắn dỗ dành cả thiên hạ. Bắt đầu từ sự Sa Ngã, Sa-tan đã dối gạt dòng giống nhân loại xuyên suốt lịch sử của nó. Hắn bị Chúa Jêsus cảnh cáo: “vì nó vốn là kẻ nói dối và là cha sự nói dối“ (Gi 8:44). Sa-tan dỗ dành mọi người bước vào sự hủy diệt bằng cách khiến cho họ theo các thần lừa dối, và đạo lý của quỉ dữ (ITi 4:1). Hắn dỗ dành người ta phải tin theo hắn chớ không tin theo Đức Chúa Trời — để tin hắn nói sự thật và Đức Chúa Trời là dối trá (đối chiếu Sa 3:4)
Sự dối trá của hắn sẽ thống trị thế giới trong kỳ Đại Nạn, khi hắn leo thang cuộc tấn công cuối cùng, liều lĩnh chống lại Đức Chúa Trời. Qua tiên tri giả là đại biểu của hắn (cộng sự của Anti-christ), Sa-tan sẽ lừa dối “dân cư trên đất” (13:14). Ma quỉ chuyên dối gạt dưới sự kiểm soát của Sa-tan sẽ thu thập đội quân cấp thế giới cho chiến trận Ạt-ma-ghê-đôn (16:14; đối chiếu 19:19). Sa-tan cũng sẽ sử dụng Ba-by-lôn, đế chế thương mại lớn lao trong thời sau rốt, để đánh lừa thế giới vô tín (18:23). Thêm vào với việc tiếp thêm sinh lực cho các tôi tớ của mình, chính Sa-tan cũng sẽ năng động dấn thân vào việc dối gạt. Ở cuối kỳ Đại Nạn, hắn sẽ bị quăng vào vực sâu trong một ngàn năm: “hầu cho nó không đi lừa dối các dân được nữa“ (20:3). Được thả ra trong một thời gian ngắn vào cuối thời kỳ thiên hi niên, Sa-tan “dỗ dành dân ở bốn phương trên đất“ (20:8). Song cuối cùng: “ma quỉ là đứa đã dỗ dành chúng, thì bị quăng xuống hồ lửa và diêm“ với hai kẻ lừa đảo khét tiếng khác: “con thú và tiên tri giả”. Ở đó cả ba (cùng với hết thảy ma quỉ) “chúng nó sẽ phải chịu khổ cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời” (20:10, đối chiếu Mat 25:41).
Khi chúng bị đuổi khỏi trời với Sa-tan nơi sự loạn nghịch của mình (12:4), cũng một thể ấy các sứ nó cũng bị quăng xuống với nó sau sự trục xuất sau cùng của hắn khỏi trời. Sự xuất hiện đội quân ma quỉ (và cấp lãnh đạo gian ác của chúng) trên đất sẽ thêm lên vô số sự kinh hoàng của Kỳ Đại Nạn. Chúng sẽ hiệp cùng vô số ma quỉ đi vòng quanh cả đất, những ma quỉ mới xuất hiện đã từ vực sâu lên (9:1-3) và hai trăm triệu ma quỉ khác bị trói trước đây (9:13-16) để tạo ra một cuộc tàn sát không thể tưởng tượng được của điều ác.
TIỆC TÙNG
Tôi lại nghe trên trời có tiếng lớn rằng: Bây giờ sự cứu rỗi, quyền năng, và nước Đức Chúa Trời chúng ta đã đến cùng quyền phép của Đấng Christ Ngài nữa; vì kẻ kiện cáo anh em chúng ta, kẻ ngày đêm kiện cáo chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời, nay đã bị quăng xuống rồi. Chúng đã thắng nó bởi huyết Chiên Con và bởi lời làm chứng của mình; chúng chẳng tiếc sự sống mình cho đến chết. Bởi vậy, hỡi các từng trời và các đấng ở đó, hãy vui mừng đi! Khốn nạn cho đất và biển! vì ma quỉ biết thì giờ mình còn chẳng bao nhiêu, nên giận hoảng mà đến cùng các ngươi. (12:10-12)
Sự thất bại của Sa-tan và đạo binh ma quỉ của hắn và việc tẩy sạch sự hiện diện hôi hám của chúng khỏi trời đời đời sẽ kích hoạt bùng phát sự ngợi khen ở đó. Những sự bùng nổ đột ngột này thường kết thúc câu chuyện mang tính tiên tri của sách Khải huyền (thí dụ: 4:8-11; 5:9-10, 11-14; 7:9-12; 11:15-18; 15:3-4; 19:1-8). Lai lịch của những kẻ mà Giăng đã nghe kêu la với tiếng lớn không được nêu ra. Tiếng nói chọn lọc này (vì cách sử dụng đại từ số nhiều của chúng ta chỉ ra) không thể là hàng thiên sứ, vì các thiên sứ không được đề cập đến con người là anh em của họ. Kinh thánh mô tả hàng thiên sứ là tôi tớ bạn hữu của những người tin Chúa (19:10; 22:8-9), song không hề là anh em của họ. Những kẻ thờ lạy này, khi ấy, rất có thể là những người thánh được chuộc, được tôn vinh hiển ở trên trời.
Các thánh đồ bắt đầu bằng sự vui mừng vì sự cứu rỗi, quyền năng, và nước Đức Chúa Trời chúng ta đã đến cùng quyền phép của Đấng Christ Ngài nữa. Sự cứu rỗi đã được hiểu theo ý nghĩa rộng nhất của nó. Ơn ấy bao gồm không những sự cứu chuộc các cá nhân tín đồ, mà còn là sự giải cứu mọi vật thọ tạo ra khỏi sự phá diệt trong lời rủa sã của tội lỗi và quyền lực của Sa-tan (đối chiếu Ro 8:19-22). Quyền năng nói tới sự toàn năng của Đức Chúa Trời, quyền phép đắc thắng, tối thượng của Ngài đang chà nát mọi sự chống đối và sẽ thiết lập vương quốc của Ngài (đối chiếu 11:15). Họ vui mừng hơn nữa vì quyền phép của Đấng Christ đã đến (đối chiếu 11:15). Sự cai trị của Đấng Christ là bởi thẩm quyền của Đức Chúa Trời đến (Thi 2:8; Mat 28:18; Gi 17:2). Cho nên, sự thiết lập vương quốc và sự cai trị của Đấng Christ là một việc chắc chắn đến nỗi, dù hãy còn trong tương lai, chúng vẫn được nói ra bằng thì quá khứ. Những người thờ phượng ở trên trời vui mừng vì bước đầu tiên, sự thất bại của Sa-tan và sự tống khứ sau cùng ra khỏi trời, đã diễn ra rồi. Họ biết rõ, sau khi bị trục xuất từ trời xuống đất, một thời gian ngắn sau đó hắn sẽ bị quăng từ đất xuống vực sâu (20:1-3), và rồi từ vực sâu vào nơi đến cuối cùng của hắn — hồ lửa (20:10).
Biến cố làm cho vương quốc và uy quyền của Đấng Christ sẽ được thiết lập là sự trục xuất Sa-tan ra khỏi trời. Vì thế các thánh đồ dâng lên lời ngợi khen vì kẻ kiện cáo anh em chúng ta, kẻ ngày đêm kiện cáo chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời, nay đã bị quăng xuống rồi. Là những cá nhân được cứu chuộc và được tôn vinh hiển, sẽ chẳng còn có gì để Sa-tan có thể kiện cáo họ theo cách hợp pháp nữa. Cái điều làm cho họ buồn rầu là các anh em của họ trên đất đang chịu khổ đều là đối tượng cho các sự kiện cáo gây chết người của ma quỉ. Sự thất bại của Sa-tan đặt một dấu chấm hết cho những sự kiện cáo không dứt đó (đối chiếu Giop 1:11; 2:5; Xa 3:1; IPhi 5:8).
Những người thờ phượng trên trời cũng dâng lời khen ngợi vì cớ các biến cố trên đất, ở đó các anh em của họ đã thắng hơn Sa-tan. Bị đuổi khỏi thiên đàng, Sa-tan cùng đội quân địa ngục của hắn sẽ trút cơn giận dữ lên dân sự của Đức Chúa Trời trên đất (đối chiếu 12:6,13-17). Tuy nhiên, ở đó cũng vậy, chúng sẽ gánh lấy thất bại. Một lần nữa, nói ra một biến cố trong tương lai bằng thì quá khứ vì cớ sự chắc chắn của nó, sứ đồ Giăng được cảm thúc nhìn thấy chiến thắng đã đạt được rồi và lưu ý rằng những người tin Chúa còn sống trên đất đã thắng hơn Sa-tan, mặc dù việc ấy vẫn chưa xảy ra. Cách họ thắng hơn cũng mang tính dạy dỗ. Họ đã không đánh bại hắn bằng phương tiện thần chú, phép trừ quỷ, công thức theo nghi thức, hoặc bằng cách “trói buộc” hay quở trách hắn ta. Sa-tan, là hữu thể vốn mạnh mẽ hơn bất kỳ con người nào, không cần những thủ đoạn và mánh lới quảng cáo thể ấy. Cũng không phải nhờ quyền phép riêng tư của mình mà những người tin Chúa trong kỳ Đại Nạn đã đánh bại Sa-tan. Phao-lô viết cho người thành Cô-rinh-tô: “Vì chúng tôi dầu sống trong xác thịt, chớ chẳng tranh chiến theo xác thịt. Vả, những khí giới mà chúng tôi dùng để chiến tranh là không phải thuộc về xác thịt đâu, bèn là bởi quyền năng của Đức Chúa Trời, có sức mạnh để đạp đổ các đồn lũy: nhờ khí giới đó chúng tôi đánh đổ các lý luận, mọi sự cao tự nổi lên nghịch cùng sự hiểu biết Đức Chúa Trời, và bắt hết các ý tưởng làm tôi vâng phục Đấng Christ“ (IICo 10:3-5).
Sứ đồ Giăng đã cung ứng nền tảng duy nhứt để thắng hơn Sa-tan khi ông viết: “Hỡi các con cái bé mọn, phần các con, là thuộc về Đức Chúa Trời, đã thắng được họ rồi, vì Đấng ở trong các con là lớn hơn kẻ ở trong thế gian“ (IGi 4:4). Chỉ nhờ vào quyền phép của Đức Chúa Trời mà bất cứ người tin Chúa nào ở bất kỳ lứa tuổi nào cũng đều có thể đánh bại Sa-tan. Những người tin Chúa trong Kỳ Đại Nạn đã thắng hơn Sa-tan trên hết mọi sự là nhờ vào huyết của Chiên Con. Cũng giống như các anh em đã tuận đạo của họ đã có mặt rồi trên thiên đàng, họ “đã giặt và phiếu trắng áo mình trong huyết Chiên Con“ (Kh 7:14). Phi-e-rơ đã viết: “vì biết rằng chẳng phải bởi vật hay hư nát như bạc hoặc vàng mà anh em đã được chuộc khỏi sự ăn ở không ra chi của tổ tiên truyền lại cho mình, bèn là bởi huyết báu Đấng Christ, dường như huyết của chiên con không lỗi không vít” (IPhi 1:18-19). Những người tin Chúa đau khổ nầy vốn biết rõ ơn tha thứ mà Phao-lô đã viết trong Ro 4:7-8: “Phước thay cho kẻ, lỗi mình được tha thứ, tội mình được che đậy! Phước thay cho người mà Chúa chẳng kể tội lỗi cho!“ Lẽ thật chép rằng: “Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Jêsus Christ” (Ro 8:1) đã được áp dụng cho họ. Không có một sự kiện cáo nào nghịch cùng các thánh đồ đau khổ trong Kỳ Đại Nạn sẽ đứng vững, giống như không có một sự cáo kiện nào chống lại bất kỳ tín đồ nào ở lứa tuổi nào sẽ đứng vững, vì huyết của Chiên Con đã bị đổ ra vì tội lỗi của họ. Chìa khóa thứ nhứt và quan trọng nhứt cho việc đánh bại các cuộc tấn công của Sa-tan là “lấy sự cứu chuộc làm mão trụ“ (Eph 6:17; đối chiếu Te 5:8). Nền tảng không thể lay chuyển của toàn bộ chiến thắng thuộc linh là việc Đấng Christ mua lấy sự cứu chuộc tại đồi Gô-gô-tha.
Một cách thứ hai các thánh đồ trong kỳ Đại Nạn nầy thắng hơn những lần tấn công của Sa-tan là qua lời làm chứng của họ. Bất chấp mọi sự bắt bớ (và thậm chí tuận đạo) mà họ đã chịu đựng, họ vẫn giữ sự trung tín làm chứng cho Đức Chúa Jêsus Christ; lời làm chứng của họ sẽ không hề lung lay.
Các thánh đồ chịu khổ trong Kỳ Đại Nạn cũng có thể chống lại cuộc tấn công của Sa-tan vì họ chẳng tiếc sự sống mình cho đến chết. Sự trung thành của họ kéo dài cho đến chết; họ sẵn sàng trả giá tối hậu cho sự trung thành của họ đối với Đấng Christ. Họ biết rằng mọi sự tuận đạo có thể làm cho họ là đẩy họ vào trong phước hạnh đời đời trong sự hiện diện của Đấng Christ (Phi 1:21, 23; đối chiếu Mat 10:38-39; Cong 20:24; Ro 8:38-39). Bởi vì đức tin của họ là chân chính, không những đức tin ấy được xưng công bình và thánh hóa họ, mà còn giúp họ bền đỗ suốt cho đến sự vinh hiển. Một dấu hiệu chắc chắn của các tín đồ chân thật, ấy là họ cứ tiếp tục trong đức tin ngay cả đối với sự chết (đối chiếu IGi 2:19). Theo lời của Chúa Jêsus: “Nhưng kẻ nào bền chí cho đến cuối cùng, thì sẽ được cứu“ (Mat 24:13).
Phân đoạn kết thúc với lời khen ngợi sau cùng: Bởi vậy, vì cớ sự thất bại của Sa-tan và sự đắc thắng của các thánh đồ, điệp khúc thiên thượng kêu gọi các từng trời và các đấng ở đó, hãy vui mừng đi! Niềm vui mừng đó được nối theo sau bằng lời cảnh báo khiêm tốn: “Khốn nạn cho đất và biển! vì ma quỉ biết thì giờ mình còn chẳng bao nhiêu, nên giận hoảng mà đến cùng các ngươi“. Thumos (giận hoảng) đề cập đến một sự giận dữ bạo lực lớn lắm. Từ ngữ mô tả cơn tức giận rối loạn hơn là một sự tức giận có chừng mực. John Phillips đã viết: “Sa-tan bấy giờ giống như con sư tử bị nhốt chuồng, tức giận hơn cả lời nói bởi những giới hạn giờ đây áp lên quyền tự do của nó. Hắn tự hất bụi đất lên mình, giơ nắm đấm hướng lên trời, rồi lườm quanh, tức tửi với giận dữ tìm cách tỏ ra sự hận thù và ngăm dọa của hắn anh ta đối với loài người” (Exploring Revelation, rev. Ed. [Chicago: Moody, 1987; in lại, Neptune, NJ: Loizeaux, 1991], 160). Cơn giận dữ của Sa-tan càng dữ dội hơn vì hắn biết rõ rằng thì giờ mình còn chẳng bao nhiêu — phần còn lại của Kỳ Đại Nạn — cho cuộc tấn công cuối cùng của hắn trên dân sự của Đức Chúa Trời. Thời gian thực sự của hắn sẽ là ba năm rưỡi trong sự cai trị của Anti-christ (13:5), là nhân vật mà hắn đặt lên nắm quyền lực ngay sau khi bị quăng ra khỏi trời. Cũng trong thời gian ấy được đề cập đến trong 12:6, 14. Đó là một khoảng thời gian ngắn vì Đức Chúa Jêsus Christ sẽ tái lâm để thiết lập vương quốc ngàn năm trên đất của Ngài.
Vô luận tình hình của họ dường như tuyệt vọng như thế nào đi nữa, bất luận Sa-tan có giận dữ nghịch cùng họ như thế nào đi nữa, những người tin Chúa có thể yên tâm khi biết rằng thất bại cuối cùng của hắn là chắc chắn. Theo lời lẽ bài thánh ca tuyệt vời “Chúa, Bức Thành Kiên Cố Ta” của Martin Luther:
Dẫu quỉ dữ đầy trên thế gian nầy, đuổi theo ta, toan nuốt hằng ngày
Trước Đấng có quyền xua nó lui liền, chúng ta không kinh khiếp ưu phiền
Kìa vua tối tăm giận chăng? Thật ta không nao chi hắn
Nay hắn khoe khoang nhứt thời, án hắn xưa Chúa khép rồi, thúc thủ khi Christ phán một lời