Skip to content

HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM

VIETNAMESE COMMUNITY BAPTIST CHURCH

Menu
  • Sứ Mạng
  • Hội Thánh
  • Đọc Kinh Thánh
  • Bible Studies
  • Thờ Phượng
Menu

18 – Cái Ấn Thứ Bảy (Kh 8:1-5)

Posted on August 26, 2026August 26, 2026 by vcbc

“Khi Chiên Con mở ấn thứ bảy, trên trời yên lặng chừng nửa giờ. Tôi thấy bảy vị thiên sứ đứng trước mặt Đức Chúa Trời, và có người trao cho bảy ống loa. Đoạn, một vị thiên sứ khác đến, đứng bên bàn thờ, người cầm lư hương vàng, và được nhiều hương để dâng hương ấy trên bàn thờ bằng vàng ở trước ngôi với các lời cầu nguyện của mọi thánh đồ. Khói hương từ tay thiên sứ bay lên trước mặt Đức Chúa Trời, với những lời cầu nguyện của các thánh đồ. Thiên sứ lấy lư hương, dùng lửa nơi bàn thờ bỏ đầy vào, rồi quăng xuống đất; liền có sấm sét, các tiếng, chớp nhoáng và đất động” (Kh 8:1-5)

Ngày của Đức Giê-hô-va trong tương lai sẽ là thời điểm cao trào của sự phán xét kết thúc thời của con người và sự cai trị của Sa-tan trên đất. Trong thời điểm đó, Đức Chúa Trời sẽ lấy lại địa cầu trong một cuộc tàn sát sau cùng của sự hủy diệt rộng khắp. Năm cái ấn đầu tiên (hòa bình giả tạo, chiến tranh, đói kém, chết chóc và báo thù) mô tả những sự phán xét sơ bộ dẫn tới sự đổ ra trọn vẹn cơn thạnh nộ thiêng liêng trong Ngày của Đức Giê-hô-va. Những sự phán xét sợ bộ ban đầu rất là kinh hoàng, chúng mờ nhạt đi trước sự kinh khủng của cái ấn thứ sáu, đánh dấu phần khởi sự Ngày của Đức Giê-hô-va. Những sự phán xét của cái ấn thứ sáu rất là kinh khiếp đến nỗi người ta sau cùng buộc phải công nhận Đức Chúa Trời là nguồn của mọi tai vạ. Tại thời điểm đó, họ sẽ kêu la với: “núi và đá lớn rằng: Hãy rơi xuống chận trên chúng ta, đặng tránh khỏi mặt của Đấng ngự trên ngôi, và khỏi cơn giận của Chiên Con! Vì ngày thạnh nộ lớn của Ngài đã đến, còn ai đứng nổi?“ (6:16-17).

Khi Chiên Con mở con dấu thứ bảy sau cùng trên quyển sách nhỏ có đề tựa công việc dành cho địa cầu (5:1), những sự phán xét trong Ngày của Đức Giê-hô-va sẽ gia tăng cường độ và mở rộng đáng kể. Cái ấn cuối cùng này chứa trong nó sự càn quét đủ cả những sự phán xét thiêng liêng còn lại của Kỳ Đại Nạn, bao gồm những sự phán xét bằng tiếng kèn và cái bát. Mặc dù có người tin các biến cố trong sự phán xét bằng tiếng kèn và cái bát diễn ra đồng thời với những sự phán xét của cái ấn thứ sáu, hiểu chúng giống như được lồng vào nhau thì hay hơn. Cái ấn thứ 7 chứa 7 sự phán xét bằng tiếng kèn có vẻ rất rõ ràng, một khi chẳng có phần mô tả nào về sự phán xét trong cái ấn thứ 7, mà là một sự lường trước sự phán xét nghiêm khắc theo sau ngay lúc đó trong bối cảnh bảy sự phán xét bằng tiếng kèn. Cũng tương tự như thế, tiếng kèn thứ bảy không mô tả một sự phán xét (10: 7, 11:15-17), nhưng thay vì thế, nó chứa việc lường trước sự vui mừng thiên thượng đối với sự phán xét hầu đến, là việc sẽ dẫn đến sự hủy diệt sau cùng của Sa-tan và sự thiết lập sự cai trị của Đức Chúa Jêsus Christ. Giống như 10:7 chỉ ra, tiếng kèn thứ bảy là sự “hoàn tất”. Chương 15 câu 1 nói rõ rằng tiếng kèn thứ bảy, hoàn tất công việc phán xét, chứa cơn giận dữ trong sự thạnh nộ sau cùng của Đức Chúa Trời, nó đổ ra hình ảnh bảy sự phán xét bằng dịch lệ : “Tôi thấy một điềm khác ở trên trời, vừa lớn vừa lạ: bảy thiên sứ cầm bảy tai nạn sau cùng, vì bởi các tai nạn nầy làm hết cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời”. Chương 16 câu 1 xác định bảy trận dịch này là “bảy bát thạnh nộ của Đức Chúa Trời xuống đất”. Khi ấy, chúng được mô tả rất chi tiết trong phần còn lại của chương 16 (các câu 2-21).

Những sự phán xét liên tiếp trong cái ấn thứ bảy sẽ diễn ra trong một khoảng thời gian không xác định; các ảnh hưởng của tiếng kèn thứ năm, thí dụ, sẽ kéo dài trong năm tháng (9:10). Trong khi thời biểu chính xác cho những sự phán xét bằng tiếng kèn và cái bát chưa được tiết lộ, sự tàn phá leo thang của chúng chỉ ra rằng hết thảy chúng đều xảy ra trong phân nửa cuối của Kỳ Đại Nạn. Vì lẽ đó, cái ấn thứ bảy bao gồm tất cả cơn thạnh nộ cuối cùng của Đức Chúa Trời dẫn tới sự tái lâm đắc thắng của Đức Chúa Jêsus Christ trong sự vinh hiển.

Bốn từ ngữ chính đã được dùng để mô tả các biến cố kết hiệp với phần mở ra của cái ấn thứ bảy: sự yên lặng, tiếng động, khẩn cầu, và bão tố.

SỰ YÊN LẶNG

“Khi Chiên Con mở ấn thứ bảy, trên trời yên lặng chừng nửa giờ” (Kh 8:1)

Là nhân vật kế thừa hợp pháp đối với vũ trụ, Chiên Con cầm lấy quyển sách (đề tựa công việc làm cho địa cầu) từ tay của Đức Chúa Cha (5:7). Khi Ngài mở nó ra và gỡ sáu cái ấn đầu tiên ra, những sự phán xét thiêng liêng đã được đổ ra trên đất. Nhưng khi Ngài mở ấn thứ bảy, một phản ứng đặc biệt đã xảy ra: trên trời yên lặng chừng nửa giờ. Lần lại các sự mặc thị cho đến thời điểm này cho thấy rõ ràng rằng Giăng đã nghe thấy tiếng ồn đúng là ở trên trời. Xuất phát từ ngai của Đức Chúa Trời là “tiếng cùng sấm” (4:5). “Bốn con sanh vật … nói luôn không dứt: Thánh thay, thánh thay, thánh thay là Chúa, là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn năng, Trước Đã Có, Nay Hiện Có, Sau Còn Đến!” (4:8), trong khi hai mươi bốn trưởng lão thêm bài ca ngợi khen của họ vào (4:11). Trong 5:2, Giăng nghe thấy một “vị thiên sứ mạnh mẽ cất tiếng lớn kêu rằng: Ai đáng mở quyển sách nầy và tháo những ấn nầy?” Trong phần đáp ứng lại với việc Chiên Con cầm lấy quyển sách các việc cần làm ở trên đất (5:5-7), trước tiên là bốn con sanh vật và hai mươi bốn trưởng lão (5:9-10), rồi một đoàn đông vô số các thiên sứ (5:11-12), và sau cùng là hết thảy mọi loài thọ tạo (5:13) đều dự phần vào việc ca ngợi Đức Chúa Trời. Khi Chiên Con mở ấn thứ nhứt, Giăng đã “thấy một con trong bốn con sanh vật nói tiếng như sấm rằng: Hãy đến! (6:1) — như ông sẽ nghe khi các cái ấn thứ nhì (6:3), thứ ba (6:5), và thứ tư (6:7) được mở ra. Với việc mở ra cái ấn thứ năm, thì có những tiếng kêu gào của những người tuận đạo xin sự báo thù (6:9-10), trong khi việc mở ra cái ấn thứ sáu mang lại tiếng gầm lớn của một trận động đất thật lớn lao (6:12). Trong khoảng thời gian xen giữa các ấn thứ sáu và thứ bảy, một vị thiên sứ “kêu bốn vị thiên sứ đã được quyền làm hại đất cùng biển, và bảo rằng: Chớ làm hại đất, biển và cây cối, cho đến chừng nào chúng ta đã đóng ấn trên trán những tôi tớ Đức Chúa Trời chúng ta” (7:2-3). Sau đó, Giăng nhìn thấy

vô số người, không ai đếm được, bởi mọi nước, mọi chi phái, mọi dân tộc, mọi tiếng mà ra; chúng đứng trước ngôi và trước Chiên Con, mặc áo dài trắng, tay cầm nhành chà là, cất tiếng lớn kêu rằng: Sự cứu rỗi thuộc về Đức Chúa Trời ta, là Đấng ngự trên ngôi, và thuộc về Chiên Con. Vả, hết thảy thiên sứ đứng vòng chung quanh ngôi và chung quanh các trưởng lão cùng bốn con sanh vật, sấp mặt xuống trước ngôi, và thờ lạy Đức Chúa Trời, mà rằng: A-men! Sự ngợi khen, vinh hiển, khôn ngoan, chúc tạ, tôn quí, quyền phép và sức mạnh đều về Đức Chúa Trời chúng ta đời đời vô cùng! A-men” (7:9-13)

Nhưng sau mọi thứ lớn tiếng đó, như sự giận dữ đầy trọn của sự phán xét sau cùng sắp sửa được thả ra, sự yên lặng phủ lấy bối cảnh ở trên trời. Hàm ý, ấy là khi sự phán xét sắp sửa xảy ra sẽ hiển hiện cái ấn thứ 7 được mở ra và quyển sách mở ra, cả hai: người được chuộc cùng các thiên sứ đều lui lại yên lặng với sự im ắng lường trước thực tại tàn khốc của sự hủy diệt mà họ thấy đã xem thấy đã được viết lên trên quyển sách. Nửa tiếng đồng hồ yên lặng là sự bình tĩnh trước giống tố. Đó là sự yên lặng của việc bị cấm đoán, kỳ vọng mãnh liệt, sợ hãi về những gì Đức Chúa Trời sắp làm.

Và sự yên lặng là phản ứng thích hợp duy nhất trước sự phán xét thiêng liêng như thế. Trong Thi 76:8-9 tác giả Thi thiên viết: “Khi Đức Chúa Trời chỗi dậy đoán xét, thì đất bèn sợ hãi, và yên lặng”. Ha-ba-cúc tuyên bố: “Nhưng Đức Giê-hô-va ở trong đền thánh của Ngài, trước mặt Ngài, cả đất hãy làm thinh!” (Ha 2:20). Sô-phô-ni khuyên nhũ: “Hãy nín lặng ở trước mặt Chúa Giê-hô-va! Vì ngày của Đức Giê-hô-va đã gần” (So 1:7). Xa 2:13: “Mọi xác thịt khá nín lặng trước mặt Đức Giê-hô-va; vì Ngài đã thức dậy từ nơi ngự thánh của Ngài”.

Trong khi thiên đàng đời đời không có thời gian, sứ đồ Giăng, ông đang xem sự mặc thị đó. Mỗi phút của nửa giờ yên lặng ấy đã làm tăng thêm cảm giác đau đớn dành cho Giăng. Thiên đàng, đã vang dội với những tiếng ngợi khen lớn từ đám đông người được chuộc và các thiên sứ, đã trở nên yên lặng chết chóc. Giờ phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời và đã đến — là giờ khi các thánh đồ được minh oan, tội lỗi bị trừng phạt, Sa-tan đã thua trận, và Đấng Christ được tôn cao lên. Sự kiện lớn lao nhất kể từ Sự Sa Ngã sắp sửa diễn ra và hết thảy thiên đàng được thấy đang chờ đợi đúng kỳ định.

THỔI LOA

Tôi thấy bảy vị thiên sứ đứng trước mặt Đức Chúa Trời, và có người trao cho bảy ống loa (Kh 8:2)

Theo sau nửa giờ im lặng ở trên trời, Giăng đã kinh nghiệm một đặc điểm mới của cái ấn thứ bảy, tức là bảy vị thiên sứ đứng trước mặt Đức Chúa Trời. Việc sử dụng mạo từ xác định cho thấy biệt chúng riêng ra là một nhóm duy nhất, là điều có người gọi là “các thiên sứ hiện diện”. Động từ được dịch là đứng ở thì hiện tại hoàn thành, là thì chỉ ra rằng họ đã ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời và có măt ở đó trong một thời gian. Kinh thánh mô tả nhiều đẳng cấp khác nhau và thứ tự của các thiên sứ, tỉ như chê-ru-bim (Sa 3:24), sê-ra-phin (Es 6:2), các thiên sứ trưởng (ITe 4:16; Giuđe 9), ngai, quyền cai trị, sự trị vì, uy quyền (Co 1:16) và các thứ quyền phép (Eph 6:12). 7 vị thiên sứ nầy dường như là một thứ tự về các thiên sứ có đẳng cấp cao. Gáp-ri-ên, là thiên sứ đã hiện ra với Xa-cha-ri và Ma-ry, có thể đã là một trong số họ, vì Ngài tự xác định mình với Xa-cha-ri là “Ta là Gáp-ri-ên, đứng trước mặt Đức Chúa Trời“ (Lu 1:19).

Như Giăng đã thấy, có bảy ống loa được trao cho các thiên sứ này, để chuẩn bị cho những sự phán xét bằng tiếng loa mà sẽ sớm theo sau. Như họ đã làm trong các lần phán xét bằng những cái ấn (6:1, 3, 5, 6-7) và sẽ làm trong các sự phán xét bằng cái bát (16:2-4, 8, 10, 12, 17), các thiên sứ dự phần vào những sự phán xét bằng tiếng loa. Sự dự phần ấy phù hợp với sự dạy của Chúa Jêsus cho rằng các thiên sứ sẽ đóng một vai trò quan trọng trong các phán đoán chung cuộc của Đức Chúa Trời (thí dụ Mat 13:39-41, 49-50; 16:27; 25:31).

Các ống loa là loại nhạc cụ quan trọng nhất trong Kinh Thánh, được gắn với nhiều biến cố khác nhau. Trong Cựu Ước, các ống loa được sử dụng để triệu tập hội chúng của Israel lại (Dan 10:2), thổi loa để báo động trong thời điểm có chiến tranh (Dan 10:9; IISu 13:12; Exe 33:3), vào các kỳ lễ tôn giáo (Dan 10:10; Thi 81:3), loan báo các tin tức (ISa 13:3), tung hô các tân vương (I Các Vua 1:34, 39), và trong sự thờ phượng (ISu 16:6,42; IISu 5:12-13). So 1:14-16 gắn các tiếng loa với Ngày của Đức Giê-hô-va. Tân Ước dạy rằng tiếng loa sẽ công bố Sự Cất Lên (ICo 15:52; ITe 4:16) và chương nầy gằn chúng với những lần phán xét của Ngày ấy (8:6…).

Từng cái trong bảy tiếng loa đổ ra một sự phán xét cụ thể có cường độ lớn hơn sáu cái ấn đầu tiên, nhưng không phải là phá diệt giống như bảy bát (16:1-21). Bốn tiếng loa đầu tiên phá huỷ sinh thái của địa cầu (8:6-12), hai tiếng loa kế đó tạo ra sự tiêu diệt của ma quỉ đối với nhân loại (8:13, 9:1-11, 13-19), và tiếng loa thứ bảy giới thiệu sự đổ ra sau cùng cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời chứa trong các lần phán xét bằng những cái bát.

Khi thiên sứ đầu tiên thổi loa của mình, “một phần ba đất bị cháy, một phần ba loài cây bị cháy, và mọi giống cỏ xanh đều bị cháy“ (8:7). Khi tiếng loa thứ hai thổi lên: “một phần ba biển biến ra huyết“ (8:8). Tiếng loa thứ ba thổi lên phá huỷ “một phần ba các sông lớn và các suối nước“ (8:10). Khi thiên sứ thứ tư thổi loa của mình: “một phần ba mặt trời bị hại, một phần ba mặt trăng và một phần ba các ngôi sao“ (8:12). Khi tiếng loa thứ năm trổi lên, Giăng thấy bầy ma quỉ đang bay ra khỏi địa ngục để hành hại nhân loại (9:1-6). Khi tiếng loa thứ sáu vang lên, Giăng nhìn thấy bốn con quỉ mạnh sức “đã chực sẵn đến giờ, ngày, tháng, và năm ấy, hầu cho tiêu diệt một phần ba loài người“ (9:13-15). Và với tiếng loa thứ bảy (11:15), đến lúc thả ra những sự phán xét bằng cái bát còn nghiêm trọng hơn bất cứ điều gì ở trước mặt họ (16:2-21).

Sau khi đã giới thiệu và trao cho những ống loa, bảy vị thiên sứ đã không thổi chúng ngay lập tức. Họ phải đợi những biến cố quan trọng khác xảy ra.

KHẨN CẦU

Đoạn, một vị thiên sứ khác đến, đứng bên bàn thờ, người cầm lư hương vàng, và được nhiều hương để dâng hương ấy trên bàn thờ bằng vàng ở trước ngôi với các lời cầu nguyện của mọi thánh đồ. Khói hương từ tay thiên sứ bay lên trước mặt Đức Chúa Trời, với những lời cầu nguyện của các thánh đồ. (Kh 8:3-4)

Sự chú ý của Giăng bị kéo ra khỏi bải vị thiên sứ với các ống loa của họ qua một nhân vật khác. Như ông đã thấy, một vị thiên sứ khác đến, đứng bên bàn thờ xông hương (đối chiếu 6:9). Vì cớ công tác tế lễ của mình, có người xác định Ngài là Đức Chúa Jêsus Christ. Tuy nhiên, sự nhận dạng đó không phù hợp vì một vài lý do. Thứ nhất, Đấng Christ đã được xác định rồi trong bối cảnh trên trời là Chiên Con (5:6; 6:1; 7:17), phân biệt Ngài với thiên sứ này. Thứ hai, trong khi Đấng Christ trước khi hoá thân thành nhục thể xuất hiện như là Thiên sứ của Đức Giê-hô-va trong Cựu Ước, không một chỗ nào Chúa Jêsus được xác định là một thiên sứ trong Tân Ước. Thứ ba, phần tham khảo ở câu 2 đến bảy vị thiên sứ xác định ý nghĩa của thuật ngữ trong văn mạch nầy. Vị thiên sứ trong câu 3 được mô tả là thên sứ khác (allos, một loại khác cùng loại, đối chiếu 7:2) như các thiên sứ ở câu 2. Sau cùng, ở mọi nơi Ngài xuất hiện trong sách Khải huyền, Chúa Jêsus được nhận dạng rõ ràng. Ngài được gọi là “Đấng làm chứng thành tín, sanh đầu nhất từ trong kẻ chết và làm Chúa của các vua trong thế gian!“ (1:5), “con người” (1:13), “Đấng trước hết và là Đấng sau cùng” (1:17), “Đấng Sống” (1:18), “Con của Đức Chúa Trời” (2:18), “Đấng thánh, chân thật” (3:7), “Đấng A-men, Đấng làm chứng thành tín chân thật, Đấng làm đầu cội rễ cuộc sáng thế của Đức Chúa Trời“ (3:14), “sư tử của chi phái Giu-đa, tức là Chồi của vua Đa-vít “ (5:5), “Chiên Con” (6:1, 16; 7:17; 8:1). “Đấng Trung Tín Và Chân Thật” (19:11), “Lời Đức Chúa Trời” (19:13), và “Vua Của Các Vua Và Chúa Của Các Chúa“ (19:16). Nếu Ngài là Ðấng ở tại bàn thờ, thì có lý khi giả định rằng Ngài đã được nhận dạng một cách đặc biệt.

Giăng lưu ý rằng vị thiên sứ đến, đứng bên bàn thờ (câu 5). Bàn thờ đó là bản sao trên trời về bàn thờ xông hương trong đền thờ, cũng được làm bằng vàng (Xu 30:3). Đó cũng là bàn thờ xông hương bằng vàng mà Ê-sai đã nhìn thấy trong sự hiện thấy (Es 6:6) và bởi Ê-xê-chi-ên (đối chiếu Exe 10:2). Phần mô tả thêm về bàn thờ này ở trước ngôi bảo đảm với độc giả của Giăng rằng bàn thờ xông hương là bản sao trên đất với bàn thờ xông hương ở trên trời này. Nói rõ như thế bởi vì bàn thờ xông hương trong đền tạm và đền thờ là thứ ở gần nhất với Nơi Chí Thánh, là nơi sự vinh hiển Đức Chúa Trời ngự trị (Xu 30:6). Phù hợp với sự xác định đó là sự thực là vị thiên sứ đang giữ trong tay Ngài lư hương bằng vàng, hay chảo lửa. Trong kỷ nguyên Cựu Ước, các thầy tế lễ sẽ hai lần mỗi ngày (sáng và chiều) lấy những than nóng, đang cháy ra khỏi bàn thờ bằng đồng (nơi các thứ của lễ được dâng lên) và đưa chúng vào Nơi Thánh đến bàn thờ xông hương (Xu 30:7-8; ​​IISu 29:11; đối chiếu IVua 7:50; IIVua 25:15; Gie 52:18-19). Khi ấy, họ xông hương, khói bay lên trời, tượng trưng cho những lời cầu nguyện của các thánh đồ (đối chiếu 5:8). Phần minh hoạ Tân Ước về điều này đến từ câu chuyện nói tới Xa-cha-ri, cha của Giăng Báp-tít: “Vả, Xa-cha-ri cứ theo thứ tự trong ban mình mà làm chức tế lễ trước mặt Đức Chúa Trời. Khi đã bắt thăm theo lệ các thầy cả lập ra rồi, thì người được gọi vào nơi thánh của Chúa để dâng hương. Đang giờ dâng hương, cả đoàn dân đông đều ở ngoài cầu nguyện” (Lu 1:8-10). Trong khi những người đứng bên ngoài cầu nguyện, Xa-cha-ri xông hương ở bên trong, làm biểu tượng cho những lời cầu nguyện đó bay lên đến Đức Chúa Trời.

Vị thiên sứ lấy nhiều hương (tượng trưng cho những lời cầu nguyện vô số của dân sự Đức Chúa Trời; 5:8; 6:9-11) mà Ngài đã nhận được, có lẽ bởi Đức Chúa Trời. Mặc dù phân đoạn không nói ai đã trao hương cho thiên sứ, động từ did¯omi (được trao cho) thường xuyên trong sách Khải huyền đề cập đến một thứ mà Đức Chúa Trời đã ban cho (thí dụ 6:2, 4, 8, 11; 7:2; 9:1, 3, 5; 11:1, 2; 13:5, 7, 14, 15; 16:8; 19:8; 20:4).

Mục đích của thiên sứ được trao hương cho là để Ngài thêm nó vào những lời cầu nguyện của tất cả các thánh đồ đã dâng lên rồi từ bàn thờ. Những lời cầu nguyện xin Sa-tan bị tiêu diệt đi, tội lỗi bị đánh bại, sự chết của họ để phải được báo thù (đối chiếu 6:9-11), và Đấng Christ ngự đến. Khi thiên sứ thêm hương vào hương đã cháy trên bàn thờ, Khói hương từ tay thiên sứ bay lên trước mặt Đức Chúa Trời, với những lời cầu nguyện của các thánh đồ. Những lời cầu nguyện nầy chắc chắn là tiếng kêu la của những tín đồ trong Cơn Hoạn Nạn Lớn chống lại những kẻ bắt bớ họ và hết thảy những kẻ phạm thượng Đức Chúa Trời và Đấng Christ vào thời đó. Những lời cầu nguyện của họ, được khẳng định bằng hương thơm thiên thượng mà Đức Chúa Trời đã cung cấp, cho thấy rằng Ngài đang ở trong sự nhất trí với những tiếng kêu xin của các thánh đồ khi họ bước vào trong sự hiện diện của Ngài, từ đó những sự phán xét qua báy tiếng loa sẽ được thả ra. Có một cảm xúc dự đoán trước khi những lời cầu nguyện này bay lên trước mặt Đức Chúa Trời. Họ sẽ sớm được trả lời: Cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời và những lời cầu nguyện của dân sự Ngài được kết nối. Câu hỏi ở 6:10: “Cho đến chừng nào?” sắp sửa được giải đáp.

BÃO TỐ

Thiên sứ lấy lư hương, dùng lửa nơi bàn thờ bỏ đầy vào, rồi quăng xuống đất; liền có sấm sét, các tiếng, chớp nhoáng và đất động. (Kh 8:5)

Sự im lặng nửa giờ đồng hồ của thiên đàng bị phá vỡ một cách đột ngột và sự phán xét được xem là một trận bão lửa thiêng liêng trên hành tinh này. Vị thiên sứ đứng trước bàn thờ xông hương bằng vàng lấy lư hương, dời đi những hòn than ra khỏi bàn thờ, dùng lửa nơi bàn thờ bỏ đầy vào. Khi ấy, trong một hành động khiến cho Giăng phải choáng váng và đám đông tụ họp ở trên trời, vị thiên sứ quăng xuống đất. Kết quả thật là thảm khốc, khi sự phán xét của Đức Chúa Trời giáng xuống địa cầu giống như một quả cầu lửa khổng lồ xuống từ bầu trời.

Lấy lư hương, dùng lửa nơi bàn thờ bỏ đầy vào, thường gắn kết với những lời cầu nguyện của dân sự Chúa, ở đây trở thành một biểu tượng cho cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Hành động quăng xuống đất của vị thiên sứ tỏ ra rằng sự phán xét của Đức Chúa Trời sẽ đến trong đáp ứng trực tiếp với những lời cầu nguyện đó. Gia 5:16 lưu ý rằng “người công bình lấy lòng sốt sắng cầu nguyện, thật có linh nghiệm nhiều“. Tác động tích lũy của những lời cầu nguyện của vô số người công bình sẽ rất mạnh mẽ.

Những tác động trực tiếp của cơn bão lửa bùng phát trên đất là sấm sét, các tiếng, chớp nhoáng và đất động tương phản trực tiếp với sự im lặng (8:1). Sấm sét, các tiếng và chớp nhoáng được gắn với sự oai nghi đáng kinh của ngai vinh hiển Đức Chúa Trời ở 4:5; 11:19; 16:18 (đối chiếu Xu 19:16-19). Không một chi tiết nào được đưa ra về trận động đất, nhưng có lẽ ít nhất nó mạnh y như trận động đất được gắn với cái ấn thứ sáu (6:12). Và theo sau trận động đất sẽ xảy đến những nỗi kinh hoàng của những lần phán xét bằng tiếng loa và cái bát. Đến cuối những lần phán xét đó, sự phán xét tẩy sạch của Đức Chúa Trời về sự sáng tạo của Ngài sẽ được trọn vẹn.

Mặc dù hết thảy những sự phán xét rất kinh khiếp, là những thứ vào điểm này, mọi người sẽ công nhận là đến từ Đức Chúa Trời (6:15-17), và sự rao giảng Tin lành trên khắp thế gian (Mat 24:14) của 144.000 người và nhiều người khác nữa, người ta sẽ vẫn từ chối không chịu tin (đối chiếu 9:20-21; 16:9, 11). Dường như rất khó tin, sau khi đã kinh nghiệm qua cơn thạnh nộ trong sự phán xét của Đức Chúa Trời và đã nghe sứ điệp nói tới ơn cứu rỗi, người ta vẫn bướng bỉnh bám lấy tội lỗi của họ. Nhưng sự thật đáng buồn, ấy là “sự sáng đã đến thế gian, mà người ta ưa sự tối tăm hơn sự sáng, vì việc làm của họ là xấu xa. Bởi vì phàm ai làm ác thì ghét sự sáng và không đến cùng sự sáng, e rằng công việc của mình phải trách móc chăng“ (Gi 3:19-20).

Thế gian vô tín đã chối bỏ Chúa Jêsus khi Ngài ngự đến, giờ đây thế gian ấy chối bỏ sứ điệp ban sự sống của Tin lành và sẽ tiếp tục chối bỏ lẽ thật ngay cả trong sự đổ ra cơn thạnh nộ và sự phán xét của Đức Chúa Trời trong tương lai. “Vì nếu chúng ta đã nhận biết lẽ thật rồi, mà lại cố ý phạm tội, thì không còn có tế lễ chuộc tội nữa, nhưng chỉ có sự đợi chờ kinh khiếp về sự phán xét, và lửa hừng sẽ đốt cháy kẻ bội nghịch mà thôi” (He 10:26-27).

Nhưng về những người biết ăn năn tội lỗi của họ rồi đến với đức tin cứu rỗi nơi Đức Chúa Jêsus Christ, thì thực tại phước hạnh, ấy là “Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất, mà được sự sống đời đời”, vì “ai tin Ngài thì chẳng bị đoán xét đâu” (Gi 3:16, 18; đối chiếu Gi 5:24; Ro 5:1; 8:1, 34).

Upcoming Events

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

Khi Bị Tổn Thương – When You’ve Been Hurt

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

English Ministry – Letters from God

View Calendar

Liên Lạc

5200 DeepHaven Court
Denver Colorado 80239-4138

Telephone: (303) 307-0180
Email: vcbc_info@comcast.net

Hàng Tuần

Chúa Nhật-Thờ Phượng -10:15 AM
Chúa Nhật - Trường Chúa Nhật - 09:00 AM
Thứ Hai - Cầu nguyện việc xây dựng - 08:00 AM (zoom)
Thứ Ba - Gia Đình Trẻ - 08:30 PM (zoom)
Thứ Tư - Cầu Nguyện - 08:00 AM (zoom)
Thứ Sáu - Học Kinh Thánh và Cầu Nguyện - 07:30 PM (tại nhà thờ and zoom)
Thứ Sáu - Chương Trình Thanh niên English Ministry - 07:30PM
Thứ Sáu - Lớp Học tiếng Việt - 08:00 PM (tại nhà thờ)
Thứ Bảy - Cầu Nguyện - 08:00 AM tại nhà thờ and zoom)
Học Kinh Thánh qua Zoom (thứ hai, ba, tư, và năm - 9:00 PM MT do bà Ms Tánh phụ trách)
Calendar

Log in
© 2026 HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme