Skip to content

HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM

VIETNAMESE COMMUNITY BAPTIST CHURCH

Menu
  • Sứ Mạng
  • Hội Thánh
  • Đọc Kinh Thánh
  • Bible Studies
  • Thờ Phượng
Menu

02 – Xem Trước Lần Đến Thứ Hai (Kh 1:7-8)

Posted on August 26, 2026August 26, 2026 by vcbc

“Kìa, Ngài đến giữa những đám mây, mọi mắt sẽ trông thấy, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cùng trông thấy; hết thảy các chi họ trong thế gian sẽ than khóc vì cớ Ngài. Quả thật vậy. A-men! Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Hiện Có, Đã Có, Và Còn Đến, là Đấng Toàn năng, phán rằng: Ta là An-pha và Ô-mê-ga” (Kh 1:7-8)

Sách Khải Huyền là câu chuyện hành động sau cùng. Bất cứ ai yêu loại sách đầy phiêu lưu và hào hứng chắc chắn sẽ yêu quyển sách này. Sự Mặc Thị đáng kinh ngạc đầy kịch tính, hồi hộp, bí ẩn, tình cảm và kinh khiếp. Quyển sách thuật lại sự bội đạo bởi Hội thánh. Nó nói tới sự sụp đổ kinh tế không lường được, và cuộc chiến tranh cuối cùng trong lịch sử nhân loại — cuộc chiến thực sự sẽ kết thúc tất cả các cuộc chiến. Nó mô tả các thảm hoạ thiên nhiên với cường độ sánh với Nạn Lụt trong thời của Nô-ê, khi Đức Chúa Trời đổ cơn thạnh nộ của Ngài giáng trên đất bị rủa sã bởi tội lỗi. Nó nói tới những mưu đồ chính trị sẽ dẫn tới sự dấy lên của một nhà độc tài ác độc và đầy quyền lực nhất mà thế giới từng biết đến. Cuối cùng, và đáng kinh hãi nhất trong mọi sự, nó mô tả sự phán xét sau cùng và sự kết án mọi sự loạn nghịch, dù là thiên sứ và con người, đến hình khổ đời đời trong địa ngục. Sách Khải Huyền nhơn đó là một quyển sách đầy kịch tính đáng kinh ngạc, hãi hùng và thống thiết. Tuy nhiên, rất lạ lùng vì nó cũng là một quyển sách hy vọng và vui mừng với phần kết có hậu, khi tội lỗi, buồn rầu, và sự chết bị trục xuất cho đến đời đời (21:4; 22:3).

Cần phải có thời gian để tấn thảm kịch mở ra, vì vậy, giống như bất kỳ tác giả nào khác, Giăng sẽ cung ứng cho độc giả của ông xem trước những gì sẽ xảy ra sau đó trong quyển sách. Bằng cách làm như vậy, ông tỏ ra chủ đề của sách Khải huyền: Đó là một quyển sách nói tới lần đến thứ hai của Đức Chúa Jêsus Christ. Ở các câu 7 và 8, Giăng trình bày 5 lẽ thật về lần đến thứ hai của Ngài: sự cấp thiết, sự vinh hiển, phạm trù, phản ứng và tính chắc chắn.

SỰ CẤP THIẾT CỦA LẦN ĐẾN THỨ HAI

Kìa, Ngài đến (Kh 1:7a)

Sau lời giới thiệu và lời chào (các câu 1-6), câu 7 bắt đầu lời tiên tri cả thể nhất trong sách Khải Huyền. Tiếng kêu lớn idou (kìa) là lời kêu gọi buộc phải chú ý. Nó được dự trù khiến cho lý trí phải nhắm vào và tấm lòng phải xem xét những gì nối theo sau. Đây là lần đầu tiên trong số 25 lần sử dụng từ ấy trong sách Khải huyền — một quyển sách đầy những lẽ thật đáng giật mình đòi hỏi sự chú ý cẩn thận. Phải, việc đầu tiên mà Giăng kêu gọi phải chú ý đến là lẽ thật đầy vinh hiển cho rằng Ngài [Đức Chúa Jêsus] đang đến. Thì hiện tại của erchomai (đang đến) chỉ ra rằng Đấng Christ đã trên đường đến rồi, và vì thế sự đến của Ngài là chắc chắn. Thì hiện tại cũng nhấn mạnh sự nhất định của việc đến của Ngài (đối chiếu phần thảo luận về sự nhất định trong chương một của tập sách này).

“Đấng hầu đến (hoặc được trông mong)“ là tước hiệu dành cho Đấng Mê-si. Giăng Báp-tít: “ở trong ngục nghe nói về các công việc của Đấng Christ, thì sai môn đồ mình đến thưa cùng Ngài rằng: Thầy có phải là Đấng phải đến (từ erchomai), hay là chúng tôi còn phải đợi Đấng khác chăng?” Mat 11:2-3, (đối chiếu Lu 7:19-20, Gi 3:31; 6:14; 11:27). Erchomai được sử dụng chín lần trong sách Khải Huyền đề cập đến Đức Chúa Jêsus Christ; bảy lần bởi Chúa chúng ta khi nói đến chính mình Ngài. Vì vậy, lẽ đạo của sách Khải huyền là Đấng hầu đến, là Đức Chúa Jêsus Christ.

Mặc dù những kẻ nhạo báng đã chối bỏ lần đến Thứ Hai (IIPhi 3:3-4), Kinh thánh nhiều lần khẳng định rằng Chúa Jêsus sẽ tái lâm. Lẽ thật ấy xuất hiện trong hơn năm trăm câu xuyên suốt Kinh thánh. Người ta ước tính rằng cứ mỗi hai mươi lăm câu trong Tân ước thì có một câu đề cập đến lần đến thứ hai. Chúa Jêsus đã lặp đi lặp lại sự tái lâm của Ngài (thí dụ Mat 16:27; 24-25; 26:64; Mac 8:38; Lu 9:26) và cảnh cáo những người tin Chúa phải sẵn sàng cho việc đó (thí dụ Mat 24:42, 44; 25:13; Lu 12:40; 21:34-36). Sự tái lâm của Đức Chúa Jêsus Christ trên đất này là một lẽ đạo trung tâm trong Kinh Thánh.

Ngoài những lời tiên tri hiển nhiên nói tới lần đến Lần Đến Thứ Hai, có một vài lý do rất thuyết phục cho thấy tại sao Đấng Christ phải tái lâm.

Thứ nhất, các lời hứa của Đức Chúa Trời đòi hỏi Chúa Jêsus phải tái lâm. Sa 49:10, lời tiên tri đầu tiên nói tới sự cai trị của Đấng Mê-si như sau: “Cây phủ việt chẳng hề dời khỏi Giu-đa, kẻ lập pháp không dứt khỏi giữa chân nó, cho đến chừng Đấng Si-lô hiện tới, và các dân vâng phục Đấng đó”. Thi 2:6-9 tuyên bố:

“Dầu vậy, ta đã lập Vua ta Trên Si-ôn là núi thánh ta. Ta sẽ giảng ra mạng lịnh: Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Ngươi là Con ta; Ngày nay ta đã sanh Ngươi. Hãy cầu ta, ta sẽ ban cho Con các ngoại bang làm cơ nghiệp, Và các đầu cùng đất làm của cải. Con sẽ dùng cây gậy sắt mà đập bể chúng nó; Con sẽ làm vỡ nát chúng nó khác nào bình gốm”.

Êsai cũng tiên đoán sự trị vì của Đấng Mê-si:

“Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ lùng, là Đấng Mưu luận, là Đức Chúa Trời Quyền năng, là Cha Đời đời, là Chúa Bình an. Quyền cai trị và sự bình an của Ngài cứ thêm mãi không thôi, ở trên ngôi Đa-vít và trên nước Ngài, đặng làm cho nước bền vững, và lập lên trong sự chánh trực công bình, từ nay cho đến đời đời. Thật, lòng sốt sắng của Đức Giê-hô-va vạn quân sẽ làm nên sự ấy!” (Es 9:5-7)

Giêrêmi đã nhìn thấy trước tình trạng phước hạnh tương lai của Israel ở dưới sự trị vì của Đấng Mê-si:

“Đức Giê-hô-va phán: Nầy, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ dấy lên cho Đa-vít một Nhánh công bình. Ngài sẽ cai trị làm vua, lấy cách khôn ngoan mà ăn ở, làm sự chánh trực công bình trong đất. Đang đời vương đó, Giu-đa sẽ được cứu; Y-sơ-ra-ên sẽ ở yên ổn, và người ta sẽ xưng danh Đấng ấy là: Đức Giê-hô-va sự công bình chúng ta!

Đức Giê-hô-va phán: Vậy nên những ngày đến, bấy giờ người ta sẽ chẳng còn nói rằng: Thật như Đức Giê-hô-va hằng sống, tức là Đấng đã đem con cái Y-sơ-ra-ên lên khỏi đất Ê-díp-tô. Nhưng nói rằng: Thật như Đức Giê-hô-va hằng sống, tức là Đấng đã đem lên và dắt dòng dõi nhà Y-sơ-ra-ên về từ phương bắc, từ các nước mà ta đã đuổi họ đến. Chúng nó sẽ ở trong đất mình”. (Gie 23:5-8)

Những tiên đoán đó và nhiều tiên đoán khác nói tới sự trị vì thế gian của Đấng Mê-si (thí dụ Da 7:13-14, 18; Xa 14:4-9, Ma 4:1-4) chưa được ứng nghiệm trong lần đến thứ nhứt của Đấng Christ. Vì vậy, Ngài phải đến một lần nữa để làm ứng nghiệm chúng, một khi “Đức Chúa Trời chẳng phải là người để nói dối, Cũng chẳng phải là con loài người đặng hối cải. Điều Ngài đã nói, Ngài há sẽ chẳng làm ư? Điều Ngài đã phán, Ngài há sẽ chẳng làm ứng nghiệm sao?” (Dan 23:19).

Thứ hai, lời hứa của Chúa Jêsus đòi hỏi sự tái lâm của Ngài. Như đã nói ở trên, Chúa Jêsus đã nhiều lần tiên đoán rằng Ngài sẽ tái lâm (đối chiếu Kh 2:16; 3:11; 22:7, 12, 20). Gi 14:2-3 cung ứng một lý do quan trọng cho sự tái lâm của Ngài: “Trong nhà Cha ta có nhiều chỗ ở; bằng chẳng vậy, ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi ta đã đi, và đã sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó”. Trong một thí dụ (Lu 19:11-27), Chúa Jêsus phác hoạ chính mình Ngài là một vị thế tử, một ngày kia Ngài sẽ trở lại với tài sản của Ngài và tiêu diệt những kẻ đã chối bỏ sự cai trị của Ngài. Lời hứa của Chúa Jêsus — cả hai: ban thưởng cho những ai tin theo Ngài và phán xét những kẻ chối bỏ Ngài — đòi hỏi sự tái lâm của Ngài.

Thứ ba, sự bảo đảm của Đức Thánh Linh buộc rằng Chúa Jêsus phải tái lâm. Đức Thánh Linh là “Thần Lẽ Thật” (Gi 15:26; 16:13), Ngài sẽ “dạy dỗ các ngươi [những trước giả Tân Ước đã được cảm thúc] mọi sự, nhắc lại cho các ngươi nhớ mọi điều ta đã phán cùng các ngươi” (Gi 14:26). Do đó, mỗi lời hứa trong Tân Ước về Lần Đến Thứ Hai (đối chiếu, thêm vào với những chỗ đã nhắc tới rồi, ICo 1:4-8; Phi 3:20-21; Co 3:4; ITe 2:19, Gia 5:8, IPhi 1:13; IGi 3:2; v.v…) là lời hứa đến từ Thần Lẽ Thật. Chúa Jêsus phải tái lâm vì tính xác thực của Ba Ngôi đang ở trong chỗ bị đe dọa.

Thứ tư, chương trình của Đức Chúa Trời cho Hội thánh đòi hỏi sự tái lâm của Chúa Jêsus. Trong Khải huyền 3:10 Chúa Jêsus đã hứa: “Vì ngươi đã giữ lời nhịn nhục ta, ta cũng sẽ giữ ngươi khỏi giờ thử thách, là giờ sẽ đến trong khắp thế gian, đặng thử những người ở trên đất”. Để giữ lời hứa đó, Ngài phải tái lâm vì Hội thánh của Ngài trước khi khởi sự “giờ thử thách”. Biến cố đó, ai cũng biết là Sự Cất Lên của Hội thánh, là một khía cạnh trong lần đến lần thứ hai của Đấng Christ.

Sau sự Cất Lên, Đấng Christ sẽ ban thưởng cho Hội thánh của Ngài vì sự phục vụ trung tín của Hội thánh đối với Ngài (Ro 14:10; ICo 3:12-15; 4:5; IICo 5:10; Phi 1:6, 10; IITi 1:12, 18; 4:8, Kh 11:18). Thời điểm ban thưởng ấy buộc Đấng Christ phải tái lâm vì Hội thánh của Ngài.

Vào cuối thời kỳ bảy năm đại nạn, Hội thánh được vinh hiển, cô dâu của Đấng Christ (Kh 19:7-9; đối chiếu IICo 11:2; Eph 5:22-30) sẽ trở lại trong đắc thắng với Ngài (Kh 19:14; đối chiếu câu 8). Vào thời điểm đó, Hội thánh sẽ được bày ra trước thế giới vô tín, bày Hội thánh ra rõ ràng cho những ai thực sự thuộc về Đức Giê-hô-va (đối chiếu IITi 2:19).

Chương trình của Đức Chúa Trời dành cho Hội thánh — giải cứu Hội thánh ra khỏi những kinh khiếp của Cơn Đại Nạn, ban thưởng cho Hội thánh vì sự phục vụ trung tín và xác minh cho Hội thánh tôn cao trong vương quốc của Ngài trước mặt cả thế gian — đòi hỏi Đấng Christ phải tái lâm.

Thứ năm, chương trình của Đấng Christ cho các dân tộc vô tín đòi hỏi sự tái lâm của Ngài. Thi thiên 2 tiên đoán thời điểm Đấng Christ sẽ cai trị các nước, một việc chưa diễn ra trong lần đến thứ nhứt của Ngài. Tương tự, Gio 3:1-2, 9-17 (đối chiếu Es 11:1-5, Mi 4:1-8, So 3:8; Mat 25:31-46) mô tả sự phán xét của Ngài đối với các dân tộc vô tín. Một khi chưa có sự phán xét nào diễn ra nơi lần đến thứ nhứt của Đấng Christ, Ngài phải tái lâm để thực hiện công việc ấy.

Thứ sáu, chương trình của Đức Chúa Trời cho Israel đòi hỏi sự tái lâm của Đấng Christ. Kinh Thánh dạy rằng Đức Chúa Trời vẫn chưa xong việc với Israel, tuyển dân của Ngài. Mặc dù ông là Sứ đồ cho các dân Ngoại (Ro 11:13; ITi 2:7), tuy nhiên Phao-lô viết: “Đức Chúa Trời có bỏ dân Ngài chăng? Chẳng hề như vậy … Đức Chúa Trời chẳng từng bỏ dân Ngài đã biết trước” (Ro 11:1-2). Khi phán qua tiên tri Giê-rê-mi, Đức Chúa Trời tuyên bố bằng các thuật ngữ mạnh nhất rằng Ngài sẽ không bao giờ bỏ Israel vĩnh viễn đâu:

“Đức Giê-hô-va, là Đấng đã ban mặt trời làm sự sáng ban ngày, ban thứ tự mặt trăng và ngôi sao soi ban đêm, lật biển lên, đến nỗi sóng nó gầm thét, Đức Giê-hô-va vạn quân là danh của Ngài phán rằng: Nếu lệ luật đó mất đi khỏi trước mặt ta, thì bấy giờ dòng giống Y-sơ-ra-ên cũng sẽ thôi không làm một nước trước mặt ta đời đời, Đức Giê-hô-va phán vậy. Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nếu trên có thể đo được trời, dưới có thể dò được nền đất; thì cũng vậy, ta sẽ bỏ trọn cả dòng giống Y-sơ-ra-ên vì cớ mọi đều chúng nó đã làm, Đức Giê-hô-va phán vậy” (Gie 31:35-37)

“Nhưng, nầy là lời Đức Giê-hô-va phán: Nếu giao ước của ta về ngày và đêm chẳng đứng, và nếu ta đã chẳng định luật phép cho trời và đất, thì cũng vậy, ta sẽ bỏ dòng dõi của Gia-cốp và dòng dõi của Đa-vít, tôi tớ ta, đến nỗi ta sẽ chẳng lấy trong vòng dòng dõi người những kẻ cai trị dòng dõi của Ap-ra-ham, của Y-sác, và của Gia-cốp. Vì ta sẽ đem những phu tù trở về, và thương xót chúng nó” (Gie 33:25-26).

Thêm vào sự tồn tại liên tục trong vai trò một quốc gia, Đức Chúa Trời đã hứa với Israel sự cứu rỗi, sự bình an, sự thịnh vượng, sự an ninh và một vương quốc (thí dụ Phu 4:30-31, Es 9:6-7; 11:11-12; 60:10-14; Gie 23:5-8; 30-33; 46:28; Exe 36-37; 40-48; Da 9:20-27; 12:1-3; Os 2: 14-23; 3:4-5; 14:4-7; Gio 3:18-21; Am 9:8-15; Ap 17, 21; Mi 4:8; 7:14-20; So 3:14-20; Xa 13-14; Mat 19:28; Cong 1:6-7). Vì những lời hứa đó chưa được nhận ra nơi lần đến thứ nhứt của Đấng Christ, Ngài phải tái lâm để làm cho chúng được ứng nghiệm.

Thứ bảy, sự nhục nhã của Đấng Christ đòi hỏi Ngài tái lâm. Nơi lần đến thứ nhứt của Ngài, Ngài bị chối bỏ, bị căm thù, bị ngược đãi và bị hành quyết như một tên tội phạm. Nhưng đấy chẳng phải là cách câu chuyện kết thúc. Một ngày kia, “nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha” (Phi 2:10-11). Trong cuộc xét xử nhục nhã của Ngài “Thầy cả thượng phẩm lại nói với Ngài rằng: Ta khiến ngươi chỉ Đức Chúa Trời hằng sống mà thề, hãy nói cho chúng ta, ngươi có phải là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời chăng? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Thật như lời; vả lại, ta nói cùng các ngươi, về sau các ngươi sẽ thấy Con người ngồi bên hữu quyền phép Đức Chúa Trời, và ngự trên mây từ trời mà xuống” (Mat 26:63-64). Không thể tưởng tượng được rằng cái nhìn cuối cùng thế gian sẽ có về Con Đức Chúa Trời là cái chết của một tội phạm bị đổ huyết ra, hấp hối, bị đóng đinh trên thập tự giá. Đức Chúa Jêsus Christ phải tái lâm để bày tỏ ra sự vinh hiển của Ngài.

Thứ tám, sự phán xét Satan đòi hỏi Đấng Christ phải tái lâm. Satan là nhân vật cai trị tạm thời của thế gian này (Gi 12:31; 14:30; 16:11), “chúa đời nầy” (IICo 4:4), hắn sử dụng quyền lực sự chết để buộc con người làm nô lệ (He 2:14-15). Nhưng Chúa Jêsus, là Đấng cai trị chính đáng (Kh 5:1…), sẽ tái lâm để tiêu diệt hắn (một tiến trình đã bắt đầu với lần đến thứ nhứt của Ngài; Ro 16:20; IGi 3:8) và đòi lại mọi sự thực ra là thuộc về Ngài.

Thứ chín, sự trông mong của những người tin Chúa đòi hỏi Đấng Christ phải tái lâm. Phaolô viết cho người thành Cô-rinh-tô: “Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Đấng Christ về đời nầy mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết” (ICo 15:19). Những người tin Chúa là những người liên tục “chờ đợi sự trông cậy hạnh phước của chúng ta, và sự hiện ra của sự vinh hiển Đức Chúa Trời lớn và Cứu Chúa chúng ta, là Đức Chúa Jêsus Christ” (Tit 2:13); những “kẻ yêu mến sự hiện đến của Ngài” (IITi 4:8). Sự trông cậy một ngày nào đó Đấng Christ sẽ tái lâm rồi đưa những người tin Chúa vào Thiên Đàng để sống đời đời trong sự hiện diện của Ngài cung ứng hy vọng và niềm yên ủi (Gi 14:1-3; ITe 4:18).

SỰ VINH HIỂN CỦA LẦN ĐẾN THỨ HAI

giữa những đám mây (Kh 1:7b)

Mây trong Kinh Thánh thường làm biểu tượng cho sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Một đám mây được sử dụng như một sự tỏ ra thấy được bằng mắt thường sự hiện diện của Đức Chúa Trời với Y-sơ-ra-ên trong lần phiêu bạt trong đồng vắng (Xu 3:21-22; 16:10; Dan 10:34). Khi ban ra luật pháp tại Núi Sinai: “đám mây trên núi làm biểu tượng cho sự hiện diện của Đức Chúa Trời” (Xu 19:16; đối chiếu 20:21; 24:15-18). Khi Đức Giê-hô-va giao tiếp với Môi-se tại hội mạc (đền tạm), “trụ mây giáng xuống dừng tại cửa Trại, và Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se” (Xu 33:9; đối chiếu 34:5). Cả hai: đền tạm (Xu 40:34-38) và đền thờ (IVua 8:10-12) được đầy dẫy với đám mây tiêu biểu cho sự vinh hiển của Đức Chúa Trời khi họ cung hiến. Chúa Jêsus lên trời trên một đám mây (Cong 1:9); các tín đồ sẽ lên trời với những đám mây nơi Sự Cất Lên (ITe 4:17), và như câu gốc chỉ ra, Đấng Christ sẽ trở lại trên những đám mây (đối chiếu Da 7:13; Mat 24:30).

Những đám mây phác hoạ Chúa Jêsus giáng xuống từ trời. Còn quan trọng hơn, chúng tiêu biểu cho sự sáng láng rực rỡ kèm theo với sự hiện diện của Đức Chúa Trời — sự sáng mạnh đến mức không một ai có thể nhìn vào đó mà còn sống (Xuất Êdíptô ký 33:20). Sự xuất hiện rực rỡ đầy vinh hiển của Đức Chúa Jêsus Christ: “là sự chói sáng của sự vinh hiển Đức Chúa Trời và hình bóng của bản thể Ngài” (He 1:3), và sự chói lói kém hơn của vô số thiên sứ và người được chuộc, họ đi kèm theo Ngài, thảy sẽ là một đám rước không thể mô tả và rất đáng sợ.

PHẠM VI CUA LẦN ĐẾN THỨ HAI

mọi mắt sẽ trông thấy, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cùng trông thấy; hết thảy các chi họ trong thế gian sẽ than khóc vì cớ Ngài. (Kh 1:7c)

Trong khi hoá thân thành nhục thể, sự vinh hiển của Đấng Christ bị giấu đi. Chỉ có Phierơ, Gia-cơ và Giăng có cái nhìn thoáng qua sự vinh hiển ấy tại trên núi Chúa hoá hình. Song nơi lần đến thứ hai của Ngài, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài; sự vinh hiển của Ngài sẽ ra rõ ràng đối với toàn thể dòng giống con người.

Giăng phân chia những ai sẽ nhìn thấy Lần Đến Thứ Hai thành hai nhóm. Những kẻ đã đâm Ngài không đề cập đến binh lính La-mã tham gia vào việc đóng đinh Đấng Christ trên cây thập tự, mà đề cập đến những người Do-thái vô tín họ đã đưa Ngài đến chỗ chết. Tại Xachari 12:10 Đức Chúa Trời phán: “Ta sẽ đổ thần của ơn phước và của sự nài xin ra trên nhà Đa-vít, và trên dân cư Giê-ru-sa-lem; chúng nó sẽ nhìn xem ta là Đấng chúng nó đã đâm; và chúng nó sẽ thương khóc, như là thương khóc con trai một, sẽ ở trong sự cay đắng, như khi người ta ở trong sự cay đắng vì cớ con đầu lòng”. Phierơ khẳng định rằng dân Do-thái phải chịu trách nhiệm về sự hành quyết Đấng Christ, dạn dĩ công bố:

“Hỡi người Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời nầy: Đức Chúa Jêsus ở Na-xa-rét, tức là Người mà Đức Chúa Trời đã dùng làm việc quyền phép, sự lạ và dấu lạ ở giữa các ngươi, để làm chứng cho Người trong vòng các ngươi, như chính các ngươi đều biết. Người đó bị nộp theo ý định trước và sự biết trước của Đức Chúa Trời, các ngươi đã mượn tay độc ác mà đóng đinh Người trên thập tự giá và giết đi” (Cong 2:22-23; đối chiếu 3:14-15).

Sự than khóc của Y-sơ-ra-ên, được ghi nhận trong Xa 12:10, sẽ trở thành sự ăn năn chân thật của loài người. Nhiều người Do-thái sẽ được cứu trong Kỳ Đại Nạn, cả 144.000 người cùng những người trở lại đạo nữa. Nhưng đối với nhiều người khác, Lần Đến Thứ Hai sẽ là thời điểm cho họ được cứu. Trong ngày đó: “sẽ có một suối mở ra cho nhà Đa-vít và dân cư Giê-ru-sa-lem, vì tội lỗi và sự ô uế” (Xa 13:1).

Giăng mô tả nhóm thứ hai là hết thảy các chi họ trên thế gian, một tham khảo đến các dân ngoại bang vô tín. Giống như dân Do-thái, họ cũng sẽ than khóc vì cớ Đấng Christ. Một số người trong sự khóc than ấy có thể liên quan đến sự ăn năn của những người đã được cứu vào thời điểm đó (7:9-10, 14). Nhưng khác với dân Do-thái, sự than khóc của các dân Ngoại sẽ không kết quả từ sự ăn năn thật. Than khóc ra từ chữ kopt¯o, sát nghĩa là “cắt”. Từ ngữ này được gắn liền với khóc than thích ứng với cách thực hành của người theo tà giáo tự cắt mình khi trong lúc cực kỳ đau buồn hoặc tuyệt vọng. IVua 18:28 ghi lại rằng các tiên tri Ba-anh đâm hoảng, điếng hồn “lấy gươm giáo gạch vào mình cho đến chừng máu chảy ra” trong một nỗ lực tuyệt vọng muốn lôi kéo sự chú ý của các thần linh. Dân Israel bị nghiêm cấm không được tham gia vào các nghi thức ngoại giáo như thế (Le 9:28; Phu 14:1).

Sự than khóc của các dân Ngoại, phần lớn bị giục giã bởi sự kinh khiếp, chớ không phải bởi sự ăn năn. Họ sẽ than khóc không phải cho Đấng Christ mà họ đã chối bỏ, mà là do số phận của họ. Họ sẽ “không ăn năn những tội giết người, tà thuật, gian dâm, trộm cướp của mình nữa” (9:21).

PHẢN ỨNG TRƯỚC LẦN ĐẾN THỨ HAI

Quả thật vậy. A-men! (Kh 1:7d)

Sau khi đưa ra phản ứng của cả người tin và người không tin đến lần đến thứ hai của Đấng Christ, Giăng đã xen vào chính phản ứng của ông. Sử dụng lời lẽ khẳng định mạnh mẽ nhất bằng tiếng Hy-lạp (nai, quả thật vậy) và Hêbơrơ (a-men), Giăng nài xin Đức Chúa Jêsus Christ hãy tái lâm.

TÍNH CHẮC CHẮN CỦA LẦN ĐẾN THỨ HAI

“Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Hiện Có, Đã Có, Và Còn Đến, là Đấng Toàn năng, phán rằng: Ta là An-pha và Ô-mê-ga” (Kh 1:8)

Trong câu này, Đức Chúa Trời đặt dấu ấn của Ngài trên lời tiên tri nói tới Lần Đến Thứ Hai được ghi lại trong câu trước. Ba trong các thuộc tính thuộc linh của Ngài bảo đảm tính chắc chắn của lời hứa về sự tái lâm của Đấng Christ.

An-pha và Ô-mê-ga nhấn mạnh đến sự toàn tri của Đức Chúa Trời. An-pha là chữ cái đầu tiên trong mẫu tự Hy Lạp, và Ô-mê-ga là chữ cái cuối cùng. Mọi tri thức được chuyển tải thông qua các chữ cái trong bảng mẫu tự; do đó việc Đức Chúa Trời nói tới Ngài là An-pha và Ô-mê-ga khẳng định rằng Ngài có hết thảy tri thức. Vì lẽ đó, Ngài biết rõ tính chắc chắn về lời hứa này.

Là Đấng Hiện Có, Đã Có, Và Còn Đến, sự hiện diện đời đời của Đức Chúa Trời không bị hạn chế bởi thời gian hay không gian hoặc bất kỳ đặc điểm hoặc biến cố nào trong chúng. Không có sự ngẫu nhiên khả thi nào mà Ngài không biết về Lần Đến Thứ Hai. Vì vậy, lời hứa của Ngài rằng Đức Chúa Jêsus Christ sẽ tái lâm để giải quyết vấn đề.

Việc nhắc tới Đức Chúa Trời là Đấng Toàn Năng (các câu 4:8; 11:17; 15:3; 16:7, 14; 19:6, 15; 21:22) khẳng định tính toàn năng của Ngài. Một khi Ngài là Đấng Toàn Năng, không gì có thể ngăn trở Ngài thực hiện ý muốn của Ngài. Không có ai hoặc không có việc gì có thể ngăn trở Đấng Christ không tái lâm với sự vinh hiển như đã được mô tả ở câu 7.

Chúa Jêsus đã đến lần thứ nhứt trong sự sỉ nhục; Ngài sẽ tái lâm với sự cao trọng. Ngài đã đến lần đầu tiên để chịu giết; Ngài sẽ tái lâm để giết kẻ thù của Ngài. Ngài đã đến lần thứ nhứt để phục vụ; Ngài sẽ tái lâm để được phục vụ. Ngài đã đến lần thứ nhứt trong vai trò người tôi tớ phải chịu khổ; Ngài sẽ tái lâm trong vai trò một vị vua chinh phục. Sự thách thức mà sách Khải huyền đưa ra cho từng người là phải sẵn sàng chào đón Ngài trở lại.

John Phillips viết:

Một trong những trang gây xúc động nhất trong lịch sử Anh quốc kể về những cuộc chinh phục và cuộc thập tự chinh của Richard I, một nhân vật dũng cảm. Trong khi Richard đang quật ngã Saladin, vương quốc của ông rơi vào những thời điểm xấu. John, vị anh hùng và đảm lược của ông, đã cướp đi tất cả các đặc quyền của nhà vua và đã cai trị ngược ngạo lãnh vực này. Người dân Anh đã chịu đựng, khao khát sự trở lại của nhà vua, và cầu xin cho việc ấy mau tới. Thế rồi một ngày kia Richard đến. Ông đã hạ cánh ở Anh quốc rồi đi thẳng lên ngôi vị của mình. Sự rực rỡ đến xung quanh đó, nhiều câu chuyện được kể, được đan dệt thành các huyền thoại của nước Anh. (Một trong số đó là câu chuyện về nói tới Robin Hood). Các toà lâu đài của John bị sụp xuống như các thứ đồ chơi. Great Richard đã tuyên bố sự lên ngôi, và không ai dám đứng trên con đường của họ. Dân chúng hét lên niềm vui thích của họ. Họ đã gọi hết cuộc nầy đến cuộc gọi khác sau khi nghe tiếng chuông. Sư Tử đã trở lại! Nhà vua vạn tuế!

Một ngày kia, một vị Vua cao trọng hơn Richard sẽ đòi hỏi một vương quốc lớn hơn nước Anh. Người nào đã lợi dụng đất khi ông vắng mặt, nắm giữ lãnh địa của Ngài, và quản trị thế gian sai trái sẽ bị quét sạch sang một bên. (Exploring Revelation, rev. ed [Chicago: Moody, 1987, reprint, Neptune, N.J.: Loizeaux, 1991], 22-23)

Chỉ có những ai “yêu mến sự hiện ra của Ngài” (IITi 4:8), họ yêu mến Ngài và công nhận Ngài là vì Vua hợp pháp, sẽ thưởng thức mọi phước hạnh của Vương quốc Ngài.

Upcoming Events

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

Khi Bị Tổn Thương – When You’ve Been Hurt

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

English Ministry – Letters from God

View Calendar

Liên Lạc

5200 DeepHaven Court
Denver Colorado 80239-4138

Telephone: (303) 307-0180
Email: vcbc_info@comcast.net

Hàng Tuần

Chúa Nhật-Thờ Phượng -10:15 AM
Chúa Nhật - Trường Chúa Nhật - 09:00 AM
Thứ Hai - Cầu nguyện việc xây dựng - 08:00 AM (zoom)
Thứ Ba - Gia Đình Trẻ - 08:30 PM (zoom)
Thứ Tư - Cầu Nguyện - 08:00 AM (zoom)
Thứ Sáu - Học Kinh Thánh và Cầu Nguyện - 07:30 PM (tại nhà thờ and zoom)
Thứ Sáu - Chương Trình Thanh niên English Ministry - 07:30PM
Thứ Sáu - Lớp Học tiếng Việt - 08:00 PM (tại nhà thờ)
Thứ Bảy - Cầu Nguyện - 08:00 AM tại nhà thờ and zoom)
Học Kinh Thánh qua Zoom (thứ hai, ba, tư, và năm - 9:00 PM MT do bà Ms Tánh phụ trách)
Calendar

Log in
© 2026 HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme