Skip to content

HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM

VIETNAMESE COMMUNITY BAPTIST CHURCH

Menu
  • Sứ Mạng
  • Hội Thánh
  • Đọc Kinh Thánh
  • Bible Studies
  • Thờ Phượng
Menu

01 – Cuộc Chiến Của Mọi Thời Đại — Phần 1: Phần Mở Đầu (Kh 12:1-6)

Posted on August 27, 2026August 27, 2026 by vcbc

Đoạn, trên trời hiện ra một dấu lớn: một người đàn bà có mặt trời bao bọc, dưới chân có mặt trăng, và trên đầu có mão triều thiên bằng mười hai ngôi sao. người có thai, và kêu la vì nhọc nhằn và đau đẻ. Trên trời cũng hiện ra một dấu khác nữa: là một con rồng lớn sắc đỏ, có bảy đầu, mười sừng, và trên đầu có bảy mão triều thiên. Đuôi kéo một phần ba các ngôi sao trên trời, đem quăng xuống đất; con rồng ấy chực trước người đàn bà gần đẻ, hầu cho khi đẻ ra thì nuốt con người đi. người sanh một con trai, con trai ấy sẽ dùng gậy sắt mà cai trị mọi dân tộc; đứa trẻ ấy được tiếp lên tới Đức Chúa Trời, và nơi ngôi Ngài. Còn người đàn bà, thì trốn vào đồng vắng, tại đó người đã có một nơi ở mà Đức Chúa Trời đã sửa soạn cho, để nuôi mình trong một ngàn hai trăm sáu mươi ngày. (12:1–6)

Kinh thánh cảnh báo rằng “Sự kiêu ngạo đi trước, sự bại hoại theo sau, và tánh tự cao đi trước sự sa ngã“ (Ch 16:18). Minh hoạ ai cũng biết và bi thảm nhất của nguyên tắc đó, một minh hoạ với những hậu quả sâu xa nhất, là cuộc nổi loạn đầy kiêu căng của Sa-tan chống nghịch Đức Chúa Trời. Do cuộc loạn nghịch đó, Lucifer đã sa xuống từ trời như tia chớp (Lu 10:18), bị đuổi ra khỏi địa vị cao quý của hắn là “một chê-ru-bin được xức dầu đang che phủ“ (Exe 28:14). Hắn đánh mất địa vị là hữu thể được dựng lên cao cả nhất rồi trở thành kẻ thù quan trọng nhất của Đức Chúa Trời. Sự loạn nghịch của Sa-tan đã gây ra một cuộc chiến tranh vũ trụ trong cả vũ trụ — một cuộc chiến tranh làm cho bất kỳ cuộc chiến nào khác trong kinh nghiệm của con người phải thu nhỏ lại. Cuộc chiến của Sa-tan chống nghịch Đức Chúa Trời là một cuộc chiến tranh hai mặt. Bằng cách lãnh đạo một cuộc nổi loạn chống nghịch Đức Chúa Trời giữa vòng các thiên sứ, Sa-tan đã nỗ lực không thành công hòng huỷ diệt thiên đàng ở trên trời. Bằng cách lãnh đạo một cuộc nổi loạn chống nghịch Đức Chúa Trời giữa vòng loài người, Sa-tan đã huỷ diệt địa đàng trong Vườn Ê-đen, nhấn chìm cả dòng giống nhân loại rơi vào tình trạng băng hoại và đồi bại, và chiếm đoạt (tạm thời) vai trò của “chúa đời nầy” (Gi 12:31; 16:11).

Chiến dịch khai mào cuộc chiến trong mọi thời đại của Sa-tan đã diễn ra ở trên trời. Khi hắn nổi loạn (Es 14:12-15; Exe 28:12-17), một phần ba các thiên sứ dại dột và gian ác quăng số phận của họ theo cùng với hắn (xem phần bàn bạc của câu 4 dưới đây). Không một ai trong số họ biết được những hậu quả đời đời của sự họ lựa chọn sẽ là thế nào! Muốn trở nên giống như Đức Chúa Trời, họ càng trở nên không giống như Ngài y như việc đã xảy ra. Các thiên sứ sa ngã này (hay ma quỉ) trở thành những tên lính hung hãn của Sa-tan, làm theo lời sai khiến của cấp lãnh đạo gian ác của họ. Họ chiến đấu chống lại ý định thiêng liêng, tạo ra chiến tranh với cả hai: các thiên sứ thánh và dòng giống con người.

Khi A-đam và Ê-va lao vào sự băng hoại bằng cách chọn nghe theo những lời dối trá của Sa-tan và bất tuân đối với Đức Chúa Trời, dòng giống loài người bị lôi cuốn vào cuộc chiến tranh vũ trụ của mọi thời đại. Thực vậy, kể từ Sự Sa Ngã, địa cầu trở thành rạp hát chính mà cuộc chiến đó đã diễn ra trong đó. Mặc dù đã sa ngã rồi, từng thành viên của dòng giống nhân loại phải đối mặt với cùng sự lựa chọn giống như các thiên sứ đã đối mặt trong cõi quá khứ đời đời: chiến đấu bên phía của Đức Chúa Trời hay bên phía của Sa-tan. Giữ việc trung lập không phải là một sự lựa chọn, vì trong Mat 12:30 Chúa Jêsus tuyên bố: “Ai không ở với ta, thì nghịch cùng ta; ai không thâu hiệp với ta, thì tan ra“.

Những trận đánh cuối cùng trong chiến cuộc lâu dài của Sa-tan nghịch cùng Đức Chúa Trời vẫn chưa đánh xong. Chúng sẽ diễn ra trong tương lai, trong phân nửa sau của kỳ Đại Nạn 7 năm, là thời điểm Chúa Jêsus gọi là Hoạn Nạn Lớn (Mat 24:21). Vào thời điểm đó, Sa-tan được hỗ trợ bởi sự vắng mặt của Hội thánh đã được cất lên và sự hiện diện của bầy ma quỉ (9:1-11), sẽ leo thang những lần tấn công trong tuyệt vọng nhất của hắn chống lại các ý định của Đức Chúa Trời và dân sự của Ngài. Nhưng bất chấp sự giận dữ ghê gớm mà với đó những lần tấn công ấy sẽ bày ra, chúng sẽ không thành công. Đức Chúa Jêsus Christ sẽ chà nát Sa-tan cùng các lực lượng của hắn (19:11-21) rồi quăng hắn vào trong vực sâu trong suốt thời kỳ vương quốc ngàn năm (20:1-2). Sau khi lãnh đạo cuộc loạn nghịch sau cùng vào cuối thời kỳ ngàn năm, Sa-tan sẽ phải chịu hình phạt đời đời trong hồ lửa (20:3, 7-10).

Tiếng loa thứ bảy sẽ công bố phần chiến thắng vinh quang của Đức Chúa Jêsus Christ trên kẻ chiếm đoạt là Sa Tan: “Vị thiên sứ thứ bảy thổi loa, có những tiếng lớn vang ra trên trời rằng: Từ nay nước của thế gian thuộc về Chúa chúng ta và Đấng Christ của Ngài, Ngài sẽ trị vì đời đời“ (11:15). Sẽ có sự vui mừng ở trên trời vì Đấng Christ đã đánh bại Sa-tan và đã thiết lập vương quốc đời đời của Ngài. Như vậy, kết quả của cuộc chiến giữa Sa-tan và Đức Chúa Trời không nằm trong sự nghi ngờ gì nữa. Đắc thắng tối hậu của Đấng Christ là chắc chắn.

Mặc dù chương 11 ghi lại tiếng loa thứ bảy, những ảnh hưởng nó tạo ra không được mô tả cho tới các chương 15-18. Tiếng loa thứ bảy sẽ nghe được ở gần cuối Kỳ Đại Nạn, mở ra những sự phán xét qua cái bát ngắn gọn, nhưng cuối cùng và gây tàn phá ngay trước khi Đấng Christ tái lâm trong quyền phép và sự vinh hiển. Các chương 6-11 mô tả các biến cố của Kỳ Đại Nạn cho tới lúc nghe thấy tiếng của loa thứ bảy; các chương 12-14 tóm tắt lại chính khoảng thời gian ấy, mô tả các biến cố từ điểm thuận lợi của Sa-tan. Thêm nữa, tiểu đoạn cuối cùng đưa độc giả trở lại với cuộc loạn nghịch nguyên thuỷ của Sa-tan (12: 3-4). Câu chuyện theo niên đại các biến cố của Kỳ Đại Nạn khi ấy được tiếp tục ở chương 15.

Kỳ Đại Nạn sẽ bao gồm cả hai: những sự phán xét không lường được của cơn thạnh nộ theo kiểu mạt thế của Đức Chúa Trời và sự giận dữ tuyệt vọng trong mọi nỗ lực của Sa-tan nhằm cản trở các ý định của Đức Chúa Trời. Sự kết hợp chết người đó sẽ làm cho Kỳ Đại Nạn thành thời kỳ tàn phá nhất trong lịch sử nhân loại (Mat 24:21-22). Trong khoảng thời gian đó, những biến cố khủng khiếp sẽ diễn ra, gây ra bởi cả hai: những sự phán xét của Đức Chúa Trời và bởi sự giận dữ của Sa-tan.

Trước khi mô tả cuộc chiến sau cùng đó, sứ đồ Giăng được cảm thúc giới thiệu trước hết các nhân vật chính tham gia vào cuộc chiến ấy: người đàn bà (Israel), con rồng (Sa-tan), và một con trai (Đức Chúa Jêsus Christ).

NGƯỜI ĐÀN BÀ

Đoạn, trên trời hiện ra một dấu lớn: một người đàn bà có mặt trời bao bọc, dưới chân có mặt trăng, và trên đầu có mão triều thiên bằng mười hai ngôi sao. người có thai, và kêu la vì nhọc nhằn và đau đẻ. (12:1–2)

Thứ đầu tiên Giăng thấy trong mặc thị này là một dấu lớn — dấu đầu tiên trong bảy dấu hiệu của phân nửa cuối của sách Khải huyền (câu 3; 13:13-14; 15:1; 16:14; 19:20). Mega (lớn) xuất hiện nhiều lần trong sự mặc thị nầy (đối chiếu các câu 3, 9, 12, 14); mọi thứ Giăng đã nhìn thấy dường như rất to lớn dù là ở kích cở hay ở tầm quan trọng. S¯emeion (dấu hiệu) mô tả một biểu tượng chỉ ra một thực tại. Cách tiếp cận đúng mức với sự giải thích Kinh Thánh cho phép sử dụng lối nói bình thường làm biểu tượng, nhưng hãy hiểu rõ nó chỉ ra một thực tại đúng mức. Trong trường hợp này, phần mô tả chỉ ra người đàn bà Giăng đã nhìn thấy không phải là đàn bà đích thực. Phần tham khảo cũng nhắc đến “con cái khác của người”, những người “là những kẻ vẫn giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Jêsus” (câu 17), cho thấy người đàn bà này là một người mẹ theo cách tượng trưng.

Người đàn bà là người thứ hai trong bốn người đàn bà có tính biểu tượng được xác định trong sách Khải huyền. Người thứ nhất, mặc dù là một người đàn bà đích thực, có cái tên tượng trưng là Giê-sa-bên (2:20). Bà ta là một giáo sư giả và tượng trưng cho hình thức tà giáo. Một người đàn bà có tính biểu tượng khác, được mô tả là một kỵ nữ, xuất hiện ở 17:1-7. Bà ta tiêu biểu cho Hội thánh bội đạo. Người đàn bà thứ tư, được mô tả ở 19:7-8 là cô dâu của Chiên Con (IICo 11:2), tiêu biểu cho Hội thánh thật. Có người cho rằng người đàn bà trong mặc thị hiện tại này tiêu biểu cho Hội thánh, nhưng như văn mạch nói rõ ràng (câu 5), bà ta tiêu biểu cho Israel. Cựu Ước cũng phác hoạ Israel là một người đàn bà, là người vợ tà dâm của Đức Giê-hô-va (Gie 3:1, 20; Exe 16:32-35; Os 2:2) là người mà Đức Chúa Trời sau cùng sẽ phục hồi cho chính mình Ngài (Es 50:1). Một tham khảo về hòm giao ước (11:19) cho thấy thêm sự hỗ trợ cho việc xác định người đàn bà là Israel.

Cho nên Israel sẽ đóng một vai chính trong tấn thảm kịch kỳ tận thế không phải là đáng kinh ngạc đâu. Tuần lễ thứ bảy mươi trong lời tiên tri của Đa-ni-ên (Kỳ Đại Nạn) chủ yếu sẽ liên quan đến Israel, giống như sáu mươi chín tuần lễ kia đã có vậy (đối chiếu Đa-ni-ên 9:24-27). Sự hiện diện của Israel trong thời kỳ tận thế phù hợp với những lời hứa long trọng của Đức Chúa Trời về sự tồn tại liên tục trong vai trò một quốc gia:

Đức Giê-hô-va, là Đấng đã ban mặt trời làm sự sáng ban ngày, ban thứ tự mặt trăng và ngôi sao soi ban đêm, lật biển lên, đến nỗi sóng nó gầm thét, Đức Giê-hô-va vạn quân là danh của Ngài phán rằng: Nếu lệ luật đó mất đi khỏi trước mặt ta, thì bấy giờ dòng giống Y-sơ-ra-ên cũng sẽ thôi không làm một nước trước mặt ta đời đời, Đức Giê-hô-va phán vậy. Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nếu trên có thể đo được trời, dưới có thể dò được nền đất; thì cũng vậy, ta sẽ bỏ trọn cả dòng giống Y-sơ-ra-ên vì cớ mọi đều chúng nó đã làm, Đức Giê-hô-va phán vậy. (Gie 31:35-37; đối chiếu 33:20-26; 46:28; Am 9:8).

Thêm nữa, sự hiện diện của Israel ở tuần lễ thứ bảy mươi trong lời tiên tri của Đa-ni-ên nằm trong việc giữ các lời hứa của Đức Chúa Trời đối với Israel về một vương quốc (Es 65:17-25; Exe 37:21-28; Da 2:44; Xa 8:1-13) và sự cứu rỗi của cả dân tộc (Xa 12:10-13:1; 13:8-9; Ro 11:26).

Thường là một công cụ trong sự phán xét của Đức Chúa Trời, Sa-tan đã bắt bớ người Do-thái xuyên suốt lịch sử của họ. Hắn biết rằng tiêu diệt Israel sẽ khó cho Đức Chúa Trời làm ứng nghiệm lời hứa của Ngài đối với người Do-thái. Đức Chúa Trời sẽ không cho phép hắn làm như thế, nhưng sẽ sử dụng Sa-tan để sửa phạt Israel. Chẳng có gì phải ngạc nhiên khi ma quỉ tăng cường sự bắt bớ Israel lúc sự thiết lập vương quốc ngàn năm đang đến gần. Như đã lưu ý trước đây, tiếng loa thứ bảy sẽ phát lên gần phần cuối của Kỳ Đại Nạn. Chỉ vài tuần, hoặc có lẽ vài tháng sau khi nghe tiếng loa đó là sự tái lâm của Đức Chúa Jêsus Christ. Với thời gian của hắn lần qua (câu 12), người Do-thái sẽ trở thành mục tiêu đặc biệt của những cuộc tấn công đầy hận thù và huỷ diệt.

Giăng đã nhìn thấy người đàn bà có mặt trời bao bọc, dưới chân có mặt trăng, và trên đầu có mão triều thiên bằng mười hai ngôi sao. Phần mô tả rất hay đó phản ảnh giấc chiêm bao của Giô-sép, được ghi lại trong Sa 37:9-11:

Giô-sép lại nằm chiêm bao nữa, thuật cùng các anh mình rằng: Tôi còn một điềm chiêm bao nữa: Nầy mặt trời, mặt trăng, và mười một ngôi sao đều sấp mình xuống trước mặt tôi! Chàng thuật chiêm bao đó lại cho cha và các anh mình nghe; nhưng cha chàng quở mà hỏi rằng: Điềm chiêm bao của mầy đó có nghĩa chi? Có phải tao, mẹ, và các anh mầy đều phải đến sấp mình xuống đất trước mặt mầy chăng? Các anh lấy làm ganh ghét chàng; còn cha lại ghi nhớ lấy điều đó.

Trong hình ảnh chiêm bao của Giô-sép, mặt trời tượng trưng cho Gia-cốp, mặt trăng cho Ra-chên, và mười một anh em của Giô-sép. Sự ám chỉ trong chiêm bao của Giô-sép là phù hợp, khi cuộc sống của ông giống với lịch sử của Israel. Cả hai đều chịu đựng nỗi nhục nhã phu tù ở các nước dân Ngoại, nhưng cuối cùng đã được giải phóng và được tôn cao đến một địa vị nổi bật trong một vương quốc.

Người đàn bà có mặt trời bao bọc phản ánh sự vinh hiển, sáng láng, và trang trọng độc đáo của Israel đã được chuộc vì cớ tình trạng được tôn cao của Israel là tuyển dân của Đức Chúa Trời (đối chiếu Phu 7:6; 14:2; IVua 3:8; Thi 33:12; 106:5; Es 43:20). Nó cũng liên kết bà ta với Gia-cốp (mặt trời trong chiêm bao của Giô-sép), một kẻ kế tự trong giao ước với Áp-ra-ham; sự tồn tại liên tục của Israel trong vai trò một quốc gia phản ánh sự ứng nghiệm của giao ước đó (đối chiếu Sa 12:1-2). Phần tham khảo đến dưới chân có mặt trăng có thể là phần mô tả thêm về tình trạng được tôn vinh của Israel. Có thể nó cũng bao gồm khái niệm về mối quan hệ giao ước của Đức Chúa Trời với Israel, một khi mặt trăng là một phần trong chu kỳ thời gian thờ phượng bắt buộc của Israel (đối chiếu Dan 29:5-6; Ne 10:33; Thi 81:3; Es 1:13-14; Co 2:16). Mão triều thiên (stephanos; vương miện gắn với sự đắc thắng giữa đau khổ và đấu tranh) bằng mười hai ngôi sao (Giô-sép là người thứ mười hai) trên đầu của người đàn bà đề cập đến mười hai chi phái Israel.

Sau khi mô tả trang phục của người đàn bà, Giăng lưu ý tình trạng của bà ta: bà ta có thai. Đấy cũng là hình ảnh Cựu Ước quen thuộc mô tả Israel (đối chiếu Es 26:17-18; 66:7-9; Gie 4:31; 13:21; Mi 4:10; 5:3). Người đàn bà mang thai tiếp tục khẳng định lai lịch của mình là Israel; Hội thánh không thể là một bà mẹ vì Hội thánh chưa kết hôn (19:7-9; IICo 11:2). Đang có thai, người đàn bà kêu la, vì nhọc nhằn và đau đẻ. Giống như một người đàn bà mang thai đang cảm thấy đau đẻ, vì vậy dân Israel đã sống trong nhọc nhằn, chờ đợi Đấng Mê-si hiện đến. Nguyên nhân của một số cơn đau là sự bắt bớ của Sa-tan, hắn nỗ lực hòng tiêu diệt người mẹ. Dân tộc sống trong nhọc nhằn khi Đấng Mê-si đến lần đầu tiên. Cũng một thể ấy ở lần đến thứ hai của Ngài. Kể từ lời hứa đầu tiên về Đấng Cứu Thế, Ngài sẽ đến đặng tiêu diệt hắn (Sa 3:15), Sa-tan đã tấn công Israel. Trong nhiều thế kỷ, Israel đã nhọc nhằn và đau khổ, ao ước Đức Chúa Con sẽ đến đặng tiêu diệt Sa-tan, tội lỗi, và sự chết, rồi thiết lập vương quốc như đã hứa. Không một dân tộc nào trong lịch sử đã gánh chịu lâu dài hoặc nghiệt ngã như dân Isarel đã có — cả hai: từ sự sửa phạt của Đức Chúa Trời, và cũng từ các nỗ lực giận dữ của Sa-tan hòng tiêu diệt dân tộc qua đó Đấng Mê-si sẽ hiện đến.

Sau khi mô tả sự nhọc nhằn của người đàn bà đang đau đẻ, Giăng giới thiệu nguyên nhân nỗi đau khổ của bà ta.

CON RỒNG

Trên trời cũng hiện ra một dấu khác nữa: là một con rồng lớn sắc đỏ, có bảy đầu, mười sừng, và trên đầu có bảy mão triều thiên. Đuôi kéo một phần ba các ngôi sao trên trời, đem quăng xuống đất; con rồng ấy chực trước người đàn bà gần đẻ, hầu cho khi đẻ ra thì nuốt con người đi. (12:3-4)

Với dấu hiệu thứ hai, một nhân vật mới xuất hiện trên bối cảnh: kẻ thù gây chết chóc của người đàn bà, được phác họa bằng một dấu khác hiện ra ở trên trời. Câu 9 xác định rõ ràng con rồng lớn sắc đỏ là Sa-tan (xem 20:2). Tất nhiên, Sa-tan không phải là một con rồng thật đâu (chẳng khác gì hơn Israel là một người đàn bà thật) mà là một hữu thể thuộc linh độc ác, một thiên sứ sa ngã. Lối nói có tính biểu tượng thường mô tả hắn, phác hoạ thực tại phẩm vị của hắn. Chỉ trong sách Khải huyền Sa-tan mới được đề cập đến là một con rồng; trước đó hắn được gọi là (giữa vòng nhiều cái tên khác) là một con rắn (Sa 3:1 …; IICo 11:3). Rồng là một biểu tượng nhiều kinh khiếp hơn. Trong Cựu Ước, cùng một chữ Hê-bơ-rơ được dịch là rồng (Es 27:1; 51:9) cũng được dịch là con vật quái gở hoặc kỳ vật trong biển phác hoạ một con vật lớn, hung ác và đáng sợ (Sa 1:21; Giop 7:12; Thi 74:13; 148:7; Gie 51:34; Exe 29:3; 32:2). Sắc đỏ, màu sắc của sự huỷ diệt dữ dội và làm đổ máu, nhấn mạnh thêm bản chất độc ác, gây chết chóc, huỷ diệt của Sa-tan. Trong lời lẽ của Chúa Jêsus: “Vừa lúc ban đầu nó đã là kẻ giết người“ (Gi 8:44). Từ ngữ Hy-bá-lai nói tới “con rắn” (nachash) được sử dụng trong Sa 3:1 được sử dụng chéo trong một số phân đoạn với từ ngữ Hy-bá-lai nói tới con rồng (tannin) (đối chiếu Xu 7:9, 15). Vì vậy loài thú mà Sa-tan đã sử dụng trong vườn Ê-đen là một loài bò sát, nhưng là một loài vẫn chưa bò bằng bụng của nó (Sa 3:14). Có lẽ, nó đứng thẳng — một con rồng đứng trên hai chân, bị rủa sã để đi trên bốn chân gần mặt đất, hoặc trườn như rắn. Màu đỏ là màu phù hợp dành cho con rồng, một khi nó tấn công cả hai: người đàn bà và đứa con của bà ta.

Exe 29:1-5, phân đoạn Kinh Thánh mô tả Pha-ra-ôn là kẻ thù của Đức Chúa Trời, bắt lấy hình ảnh đáng sợ nầy thường mô tả Sa-tan:

“Hỡi con người, hãy xây mặt nghịch cùng Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, mà nói tiên tri nghịch cùng người và cùng cả Ê-díp-tô nữa. Hãy nói mà rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, nầy, ta nghịch cùng ngươi, ngươi là con vật quái gở nằm giữa các sông mình, mà rằng: Sông của ta thuộc về ta, ấy là ta đã làm nên cho ta. Ừ, ta sẽ đặt những móc trong hai hàm ngươi, và khiến những cá trong các sông ngươi đều dính nơi vảy ngươi. Ta sẽ kéo ngươi lên khỏi giữa các sông ngươi, ngươi và những cá trong các sông ngươi đã dính nơi vảy ngươi nữa. Ta sẽ quăng ngươi vào đồng vắng, ngươi và những cá của các sông ngươi. Ngươi sẽ ngã xuống trên mặt đồng ruộng; sẽ chẳng được lượm lại, cũng chẳng được thâu lại. Ta đã phó ngươi làm đồ ăn cho loài thú dưới đất và loài chim trên trời.”

Con rồng còn được mô tả là có bảy đầu, mười sừng, và trên đầu có bảy mão triều thiên. Hắn được mô tả như một con quái thú có bảy đầu đang cai trị thế gian. Sa-tan đã được Đức Chúa Trời cho phép cai trị thế gian kể từ Sự Sa Ngã và sẽ tiếp tục cai trị như thế cho đến khi trổi lên tiếng loa thứ bảy (11:15). Bảy đầu với bảy mão triều thiên (diadema, loại vương miện hoàng gia tượng trưng cho quyền phép và uy lực) tiêu biểu cho bảy đế quốc liên tiếp trên thế gian đang điều hành hoạt động của chúng dưới quyền thống trị của Sa-tan: Ai-cập, A-si-ri, Ba-by-lôn, Mê-đi Ba-tư, Hy-lạp, Rô-ma và đế quốc trong tương lai của Anti-christ (17:9-10). Vương quốc sau cùng, do Anti-christ cai trị, sẽ là một liên bang mười quốc gia; mười sừng tiêu biểu cho các vị vua sẽ cai trị dưới quyền của Anti-christ (17:12, đối chiếu 13:1; Da 7:23-25). Sự chuyển đổi từ những mão triều thiên từ đầu của con rồng sang các sừng của con thú (13:1) cho thấy sự chuyển đổi quyền lực từ bảy đế quốc liên tiếp trên thế gian đến mười vị vua dưới quyền của Anti-christ sau cùng.

Ảnh hưởng tà ác của Sa-tan không bị giới hạn trong lãnh vực của con người, mà còn mở rộng trước tiên vào lãnh vực của thiên sứ. Trong lối nói sinh động nơi sự mặc thị của Giăng, đuôi của con rồng đã kéo một phần ba các ngôi sao trên trời, đem quăng xuống đất. Các tham khảo đến các thiên sứ của con rồng trong các câu 7 và 9 chỉ ra rằng các ngôi sao trên trên trời là các thiên sứ. Trường hợp liên kết đưa ra phần hỗ trợ thêm cho sự giải thích đó: đây là những ngôi sao thuộc về trời; đó là chỗ ở thích hợp của họ. Các thiên sứ được mô tả về mặt biểu tượng là các ngôi sao ở chỗ khác trong Kinh thánh (9:1, Gióp 38:7).

Khi Sa-tan sa ngã (Es 14:12-15; Exe 28:12-17), hắn đã kéo theo một phần ba đạo quân thiên sứ theo với hắn. Cùng với cấp lãnh đạo bị đánh bại của chúng, các thiên sứ ác bị quăng từ trời xuống đất. (Cần phải lưu ý rằng mặc dù hắn bị quăng ra khỏi nơi ở của hắn ở trên trời, Sa-tan, trong kỷ nguyên hiện tại nầy, được tiếp cận với sự hiện diện của Đức Chúa Trời; xem 12:10, Gióp 1, 2. Như đã lưu ý trong phần bàn luận ở 12:7-9 trong chương 2 của tập sách này, hắn sẽ bị trục xuất vĩnh viễn khỏi thiên đàng sau khi bị thiên sứ Mi-ca-ên và các thiên sứ thánh đánh bại trong Kỳ Đại Nạn).

Số các thiên sứ hiệp với Sa-tan trong cuộc loạn nghịch của hắn không được tiết lộ, nhưng rất là lớn. Kh 5:11 chép rằng số các thiên sứ ở quanh ngôi của Đức Chúa Trời đếm được “hàng ngàn hàng muôn”. Hàng ngàn (myriads) không tiêu biểu cho một con số chính xác; đó là con số cao nhất mà tiếng Hy-lạp thể hiện bằng một từ. Vì một phần ba các thiên sứ sa ngã, và 9:16 cho thấy rằng có tới hai trăm triệu ma quỉ sẽ được thả ra từ chỗ ngục tù gần sông Ơ-phơ-rát, sẽ phải có ít nhất bốn trăm triệu các thiên sứ thánh. Hàng ngàn vô số ma quỉ khác đã được thả ra rồi từ vực sâu trong Kỳ Đại Nạn (9:1-3). Ngoài ra, đối với hai nhóm ma quỉ bị trói buộc, có hàng triệu ma quỉ khác, chúng hiện được tự do đi lang thang trên đất và trên lãnh vực trên trời (đối chiếu Eph 6:12; Co 2:15). Chúng, cùng với hạng người gian ác dưới quyền kiểm soát của hắn, phụ tá cho Sa-tan trong cuộc chiến bất kỉnh của hắn chống nghịch Đức Chúa Trời. Thêm vào con số (chưa được tiết lộ) của bầy ma quỉ không bị trói buộc nầy vào các con số đưa ra ở trên làm tăng số lượng của cả hai: các thiên sứ thánh và ma quỉ.

Khi biến cố kế tiếp trong sự mặc thị mở ra, Giăng lưu ý rằng con rồng ấy chực trước người đàn bà gần đẻ, hầu cho khi đẻ ra thì nuốt con người đi. Xuyên suốt lịch sử, Sa-tan đã cứ nhắm mọi nỗ lực của hắn trong việc bắt bớ dân sự của Đức Chúa Trời. A-bên là một người công bình, vâng phục; Sa-tan đã giục giã Ca-in giết người đi. Trong thư tín thứ nhứt của ông, Giăng viết: “Ca-in, là kẻ thuộc về ma quỉ, đã giết em mình. Vì sao người giết đi? Bởi việc làm của người là dữ, còn việc làm của em người là công bình” (IGi 3:12). Sau khi tìm cách tạo ra thứ lai căng, nửa người nửa quỉ và trở thành dòng giống không được chuộc, Sa-tan sai bầy ma quỉ (“con của Đức Chúa Trời”, cụm từ tiếng Hy-bá-lai đề cập đến các thiên sứ ở (Giop 1:6; 2:1; 38:7; Thi 29:1; 89:6)) để cùng sống chung với những người đàn bà trong nhân loại (Sa 6:1-4).

Bởi vì họ là tuyển dân, qua họ Đấng Mê-si sẽ ngự đến, và bởi người mà tin tức tốt lành nói tới ơn tha thứ đã được rao giảng, Sa-tan đã dồn chứa sự hận thù đặc biệt của mình cho Israel. Sau cái chết của Giô-sép, dân Do-thái trở thành nô lệ trong xứ Ai-cập. Ở nơi đó, số phận của cả hai: dân tộc và đấng giải cứu theo con người của nó bị treo lên bởi sợi dây thừng.

Nhưng bấy giờ tại nước Ê-díp-tô, có một vua mới lên ngôi, chẳng quen biết Giô-sép. Vua phán cùng dân mình rằng: Nầy, dân Y-sơ-ra-ên đông và mạnh hơn chúng ta” . ..

“Vua xứ Ê-díp-tô cũng phán cùng các bà mụ của dân Hê-bơ-rơ, một người tên Siếp-ra và một người tên Phu-a, mà rằng: Khi các ngươi đi rước thai cho người đàn bà Hê-bơ-rơ, hễ thấy sanh con trai, thì hãy làm cho chết đi; còn con gái, thì hãy để cho sống. Vua xứ Ê-díp-tô cũng phán cùng các bà mụ của dân Hê-bơ-rơ, một người tên Siếp-ra và một người tên Phu-a, mà rằng: Khi các ngươi đi rước thai cho người đàn bà Hê-bơ-rơ, hễ thấy sanh con trai, thì hãy làm cho chết đi; còn con gái, thì hãy để cho sống. Nhưng các bà mụ kính sợ Đức Chúa Trời, chẳng làm theo lời vua Ê-díp-tô phán dặn, đều để cho các con trai sống hết. Vua xứ Ê-díp-tô bèn đòi những bà mụ mà phán rằng: Sao các ngươi làm như vậy, để cho những con trai sống? Các bà mụ tâu rằng: Ay tại người đàn bà Hê-bơ-rơ chẳng phải như người đàn bà Ê-díp-tô; vì họ mạnh khỏe hơn, đã sanh nở trước khi mụ đến. Đức Chúa Trời ban ơn cho những bà mụ; dân sự gia thêm và trở nên đông đúc.

Ấy vậy, vì bà mụ có lòng kính sợ Đức Chúa Trời, nên Ngài làm cho nhà họ được thạnh vượng. Pha-ra-ôn bèn truyền lịnh cho cả dân mình rằng: “Hễ thấy sanh con trai, thì hãy làm cho chết đi; còn con gái, thì hãy để cho sống”.

Vả, có một người trong họ Lê-vi đi cưới con gái Lê-vi làm vợ. Nàng thọ thai, và sanh một con trai; thấy con ngộ, nên đem đi giấu trong ba tháng. Nhưng giấu lâu hơn nữa không được, nàng bèn lấy một cái rương mây, trét chai và nhựa thông, rồi để đứa trẻ vào, đem thả trong đám sậy dựa mé sông. Người chị đứa trẻ đứng xa nơi đó đặng cho biết nó sẽ ra sao.

Vả, bấy giờ, con gái Pha-ra-ôn xuống sông tắm, còn các con đòi đi dạo chơi trên mé sông; công chúa thấy cái rương mây đó giữa đám sậy, bèn sai con đòi mình đi vớt lên. Công chúa mở rương ra, thấy đứa trẻ, là một đứa con trai nhỏ đang khóc, bèn động lòng thương xót mà rằng: Ay là một đứa con của người Hê-bơ-rơ. Người chị đứa trẻ bèn nói cùng công chúa rằng: Tôi phải đi kêu một người vú trong bọn đàn bà Hê-bơ-rơ đặng cho đứa trẻ bú chớ? Công chúa đáp rằng: Hãy đi đi. Người gái trẻ đó kêu mẹ của đứa trẻ. Công chúa nói rằng: Hãy đem đứa trẻ nầy về nuôi bú cho ta; ta sẽ trả tiền công cho. Người đàn bà ẵm đứa trẻ mà cho bú. Khi lớn khôn rồi, người bèn dẫn nó vào cho công chúa, nàng nhận làm con, và đặt tên là Môi-se, vì nàng nói rằng: Ta đã vớt nó khỏi nước” (Xu 2:1-9; 1:15-2:10).

Từ nhận định theo con người, Pha-ra-ôn đã nỗ lực hòng tiêu diệt dân Do-thái vì ông ta tin họ sẽ trở thành mối đe dọa đối với quyền lực của mình. Song trên thực tế, Pha-ra-ôn là một đặc vụ của Sa-tan, hắn tìm cách quét sạch sắc dân mà Đấng Mê-si sẽ ngự đến. Cũng rất đúng khi nói rằng Sa-tan đã hành động trong các ý định của Đức Chúa Trời dành cho Israel. Sự can đảm của các bà mụ Hê-bơ-rơ và sự bảo hộ tối thượng của Đức Chúa Trời cho Môi-se, là nhân vật mà sau này Ngài sử dụng để giải phóng Israel ra khỏi vòng nô lệ của người Ai-cập, đã ngăn cản kế hoạch của Sa-tan.

Trong thời kỳ Các Quan Xét, Sa-tan đã sử dụng những dân tà giáo láng giềng của Israel trong một nỗ lực hòng tiêu diệt họ. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã bảo vệ dân sự Ngài qua hết thảy những cuộc tấn công đó, dấy các quan xét lên để giải cứu họ ra khỏi các kẻ áp bức họ. Về sau, Sa-tan đã tìm cách sử dụng Sau-lơ để giết Đa-vít và nhơn đó loại bỏ dòng dõi của Đấng Mêsi (đối chiếu ISa 18:10-11). Trong thời buổi vương quốc bị chia ra làm hai, dòng dõi Đấng Mê-si hai lần bị thu lại thành một đứa trẻ mong manh (IISu 21:17; 22:10-12). Rồi sau đó, Sa-tan đã cảm thúc Ha-man thực hiện nhiệm vụ diệt chủng của mình chống lại người Do-thái (Et 3-9). Nhưng Đức Chúa Trời đã dùng Ê-xơ-tê để cứu dân tộc nàng khỏi tai hoạ. Xuyên suốt lịch sử của họ, ma quỉ đã kích động người Do-thái giết chết con ruột của họ làm của lễ cho các thần tượng (đối chiếu Le 18:21; IIVua 16:3; IISu 28:3; Thi 106:37-38; Exe 16:20).

Sau khi đã không quét sạch được dân sự của Đức Chúa Trời và dòng dõi Đấng Mêsi, Sa-tan đã nỗ lực hòng giết chết chính Đấng Mêsi trước khi Ngài có thể thực hiện công tác cứu chuộc của Ngài. Giăng nhìn thấy con rồng ấy chực trước người đàn bà gần đẻ, hầu cho khi đẻ ra thì nuốt con người đi (Đấng Christ). Sa-tan đã tấn công Chúa Jêsus trước tiên qua Hê-rốt, là người đã nỗ lực giết chết Con Trẻ Jêsus:

Sau khi mấy thầy đó đi rồi, có một thiên sứ của Chúa hiện đến cùng Giô-sép trong chiêm bao, mà truyền rằng: Hãy chờ dậy, đem con trẻ và mẹ Ngài trốn qua nước Ê-díp-tô, rồi cứ ở đó cho tới chừng nào ta bảo ngươi; vì vua Hê-rốt sẽ kiếm con trẻ ấy mà giết … Vua Hê-rốt thấy mình đã bị mấy thầy bác sĩ đánh lừa, thì tức giận quá, bèn sai giết hết thảy con trai từ hai tuổi sấp xuống ở thành Bết-lê-hem và cả hạt, theo đúng ngày tháng mà mấy thầy bác sĩ đã cho vua biết. (Mat 2:13, 16)

Ngay từ khi bắt đầu chức vụ trên đất của Chúa của chúng ta, Sa-tan đã cám dỗ Ngài đừng tin cậy Đức Chúa Trời (Mat 4:1-11).). Nhưng những nỗ lực của ma quỉ hòng đưa Chúa Jêsus ra khỏi sứ mệnh của Ngài đã không thành công. Sa-tan đã cố gắng sử dụng dân chúng thành Na-xa-rét hòng giết chết Chúa Jêsus (Lu 4:28-30), nhưng nỗ lực dữ dằn của họ để “quăng Ngài xuống từ chót núi” (câu 29) lại kết thúc trong thất bại khi Ngài bình tĩnh “qua giữa bọn họ và đi khỏi“ (câu 30). Các nỗ lực khác của Sa-tan hòng rút ngắn chức vụ trên đất của Chúa Jêsus cũng kết thúc trong thất bại, “vì giờ Ngài chưa đến” (Gi 7:30; 8:20). Ngay cả dường như là chiến thắng của ma quỉ tại thập tự giá trong thực tế lại là thất bại sau cùng của hắn (Co 2:15; He 2:14; IPhi 3:18-20; IGi 3:8).

MỘT CON TRAI

người sanh một con trai, con trai ấy sẽ dùng gậy sắt mà cai trị mọi dân tộc; đứa trẻ ấy được tiếp lên tới Đức Chúa Trời, và nơi ngôi Ngài. Còn người đàn bà, thì trốn vào đồng vắng, tại đó người đã có một nơi ở mà Đức Chúa Trời đã sửa soạn cho, để nuôi mình trong một ngàn hai trăm sáu mươi ngày. (12:5–6)

Mặc dù mọi nỗ lực không ngừng của Sa-tan để ngăn chặn việc ấy, người đàn bà (Israel) đã sanh một con trai. Sự hoá thân thành nhục thể của con trai, là Đức Chúa Jêsus Christ: “về Con Ngài, theo xác thịt thì bởi dòng dõi vua Đa-vít sanh ra“ (Ro 1:3; đối chiếu Ro 9:5), là sự ứng nghiệm lời tiên tri (đối chiếu Sa 3:15; Es 7:14; 9:6; Mi 5:2). Israel sanh ra Đấng Mêsi. Kinh thánh nhấn mạnh rằng Chúa Jêsus thuộc dòng dõi người Do-thái. Ngài là con của Ápraham (Mat 1:1), một thành viên của chi phái Giu-đa (Sa 49:10; Mi 5:2; Kh 5:5), và là dòng dõi của Vua David (Mat 1:1; đối chiếu IISa 7:12-16).

Sa-tan cũng không thể ngăn trở việc đăng quang của Đấng Christ; Ngài sẽ dùng gậy sắt mà cai trị mọi dân tộc trong vương quốc ngàn năm trên đất của Ngài (câu 10; 2:26-27; 11:15; 19:15). Thi 2:7-9 chỉ ra rằng sự cai trị nầy là một công tác rộng khắp của sự phán xét. Thực vậy, động từ poimain¯o (cai trị) mang ý nghĩa “tiêu diệt”, như trong 2:27. Đấng Mê-si sẽ đến và tiêu diệt các nước (19:11-21) và trong vương quốc của Ngài có quyền thống trị trên các nước nào nhập vào vương quốc đó. Một cây gậy sắt cũng là một thanh sắt không thể bị gãy. Giống như hết thảy các nỗ lực của Sa-tan trong quá khứ hòng ngăn trở Đấng Christ đã thất bại, thì mọi nỗ lực trong tương lai của hắn ta cũng sẽ thất bại thể ấy (đối chiếu 11:15). Cụm từ cây gậy sắt nói tới việc rất kiên quyết trong sự cai trị của Đấng Christ; Ngài sẽ nhanh chóng và lập tức phán xét mọi tội lỗi và đánh hạ bất kỳ sự loạn nghịch nào.

Giữa sự hoá thân thành nhục thể của Đấng Christ và sự đăng quang của Ngài dẫn đến sự cao trọng của Ngài, được tiếp lên tới Đức Chúa Trời, và nơi ngôi Ngài lúc Ngài thăng thiên. Sự cao trọng của Đấng Christ thể hiện sự chấp nhận của Đức Chúa Cha đối với công tác cứu chuộc của Ngài (He 1:3). Sa-tan không thể ngăn cản Đấng Christ thực hiện việc cứu chuộc và vì lẽ đó được tôn cao bên tay hữu của Đức Chúa Cha như là Đấng Cứu Thế trọn vẹn. Trong bài giảng vào ngày Lễ Ngũ Tuần, Phierơ tuyên bố: “Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến Người sống lại, bứt đứt dây trói của sự chết, vì nó không thể giữ Người lại dưới quyền nó” (Cong 2:24).

Nhưng mặc dù hắn là một kẻ thù bị đánh bại, Sa-tan sẽ không bỏ cuộc. Không thể ngăn cản sự ra đời của Đấng Christ, sự thăng thiên, hay sự cai trị, Sa-tan vẫn tấn công dân sự của Ngài. Hắn đã kích động cuộc tàn sát diệt chủng của người Do-thái ở Châu Âu, cũng như cái chết của hàng ngàn người trong lịch sử. Trong suốt Kỳ Đại Nạn, Sa-tan sẽ gia tăng mọi nỗ lực của mình hòng tiêu diệt người Do-thái, hầu cho dân tộc không thể được cứu theo như lời hứa của Kinh thánh (Xa 12:10-13:1; Ro 11:25-27). Và như vậy sẽ không còn ai sống sót để bước vào vương quốc ngàn năm, hắn sẽ tìm cách giết những người Do Thái có lòng tin theo Chúa. Như mọi khi, Israel sẽ là mục tiêu hàng đầu của hắn. Với cái nhìn ngắn ngủi thoáng qua về những gì đã được mô tả đầy đủ hơn trong các câu 13-17, Giăng lưu ý rằng người đàn bà thì trốn vào đồng vắng, tại đó người đã có một nơi ở mà Đức Chúa Trời đã sửa soạn cho, để nuôi mình trong một ngàn hai trăm sáu mươi ngày (câu 14). Đức Chúa Trời sẽ khiến cho nỗ lực của Sa-tan hòng tiêu diệt Israel phải thất bại trong Kỳ Đại Nạn bằng cách che giấu dân sự của Ngài, giống như Đức Chúa Jêsus Christ đã loan báo trước:

“Khi các ngươi sẽ thấy sự gớm ghiếc tàn nát lập ra trong nơi thánh, mà đấng tiên tri Đa-ni-ên đã nói (ai đọc phải để ý), thì ai ở trong xứ Giu-đê hãy trốn lên núi; ai ở trên mái nhà, đừng xuống chuyên của cải trong nhà; và ai ở ngoài ruộng, đừng trở về lấy áo mình. Đang lúc đó, khốn khó thay cho đàn bà có mang, và đàn bà cho con bú! Hãy cầu nguyện cho các ngươi khỏi trốn tránh nhằm lúc mùa đông hay là ngày Sa-bát; vì lúc ấy sẽ có hoạn nạn lớn, đến nỗi từ khi mới có trời đất cho đến bây giờ chưa từng có như vậy, mà sau nầy cũng không hề có nữa” (Mat 24:15-21)

Sự Anti-christ làm ô uế đền thờ sẽ khiến dân Do-thái trốn vào đồng vắng. Địa điểm chính xác nơi Đức Chúa Trời che giấu họ không được tiết lộ, nhưng có lẽ đâu đó ở phía đông sông Giô-đanh và phía Nam của Biển Chết, trong vùng lãnh thổ trước đây bị dân Mô-áp, Am-môn và Ê-đôm chiếm đóng (đối chiếu Da 11:40-41). Dù chỗ trú ẩn của họ là ở đâu đi nữa, họ sẽ được Đức Chúa Trời nuôi dưỡng và bảo vệ (đối chiếu các câu 14-16), giống như các tổ phụ của họ trong suốt bốn mươi năm phiêu bạt trong đồng vắng. Chiều dài những ngày ở ẩn của Israel, một ngàn hai trăm sáu mươi ngày (ba năm rưỡi, đối chiếu 11:2-3; 12:14; 13:5) tương ứng với phân nửa sau của Kỳ Đại Nạn, thời kỳ Chúa Jêsus gọi là Hoạn Nạn Lớn (Mat 24:21). Những người Giu-đa nào còn ở lại trong thành Giê-ru-sa-lem sẽ chịu ảnh hưởng của hai người làm chứng, và nhiều người trong thành đó sẽ được chuộc (11:13). Sau cùng, bất chấp các nỗ lực của Sa-tan: “cả dân Y-sơ-ra-ên sẽ được cứu“ (Ro 11:26).

Cuộc chiến tranh vũ trụ lớn lao trong mọi thời đại giữa Đức Chúa Trời và Sa-tan đã bắt đầu với sự loạn nghịch của Sa-tan được dựng lên tới đỉnh cao của nó. Trong phân đoạn này, Giăng cung ứng phần thông tin cơ bản quan trọng về cuộc chiến đó và giới thiệu những nhân vật chủ chốt của nó. Sau đó, sự mặc thị của ông chuyển sang phần mô tả về cuộc chiến, cả hai chặng: trên trời và dưới đất, và kết quả không thể tránh khỏi của cuộc chiến ấy.

Upcoming Events

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

Khi Bị Tổn Thương – When You’ve Been Hurt

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

English Ministry – Letters from God

View Calendar

Liên Lạc

5200 DeepHaven Court
Denver Colorado 80239-4138

Telephone: (303) 307-0180
Email: vcbc_info@comcast.net

Hàng Tuần

Chúa Nhật-Thờ Phượng -10:15 AM
Chúa Nhật - Trường Chúa Nhật - 09:00 AM
Thứ Hai - Cầu nguyện việc xây dựng - 08:00 AM (zoom)
Thứ Ba - Gia Đình Trẻ - 08:30 PM (zoom)
Thứ Tư - Cầu Nguyện - 08:00 AM (zoom)
Thứ Sáu - Học Kinh Thánh và Cầu Nguyện - 07:30 PM (tại nhà thờ and zoom)
Thứ Sáu - Chương Trình Thanh niên English Ministry - 07:30PM
Thứ Sáu - Lớp Học tiếng Việt - 08:00 PM (tại nhà thờ)
Thứ Bảy - Cầu Nguyện - 08:00 AM tại nhà thờ and zoom)
Học Kinh Thánh qua Zoom (thứ hai, ba, tư, và năm - 9:00 PM MT do bà Ms Tánh phụ trách)
Calendar

Log in
© 2026 HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme