Skip to content

HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM

VIETNAMESE COMMUNITY BAPTIST CHURCH

Menu
  • Sứ Mạng
  • Hội Thánh
  • Đọc Kinh Thánh
  • Bible Studies
  • Thờ Phượng
Menu

09 – Vụ Gặt Sau Cùng Trên Đất (Kh 14:14-20)

Posted on August 27, 2026August 27, 2026 by vcbc

Tôi nhìn xem, thấy một đám mây trắng; có kẻ giống như một con người ngồi trên mây, đầu đội mão triều thiên vàng, tay cầm lưỡi liềm bén. Có một thiên sứ khác ở đền thờ đi ra, cất tiếng lớn kêu Đấng ngồi trên mây rằng: Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi; vì giờ gặt hái đã đến, mùa màng dưới đất đã chín rồi. Đấng ngồi trên mây bèn quăng lưỡi liềm mình xuống đất, và dưới đất đều bị gặt. Một vị thiên sứ khác ở đền thờ trên trời đi ra, cũng cầm một cái lưỡi liềm bén. Rồi một vị thiên sứ khác nữa có quyền cai trị lửa, từ bàn thờ đi ra, lấy tiếng lớn kêu vị thiên sứ cầm lưỡi liềm bén mà rằng: Hãy quăng lưỡi liềm bén của ngươi xuống và hái những chùm nho ở dưới đất đi, vì nho đã chín rồi. Thiên sứ quăng lưỡi liềm xuống đất, cắt vườn nho ở đất và ném nho vào thùng lớn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Thùng ấy phải giày đạp tại ngoài thành; rồi có huyết ở thùng chảy ra, huyết đó lên đến chỗ khớp ngựa, dài một quãng là một ngàn sáu trăm dặm. (14:14-20)

Lần đến đầu tiên của Chúa Jêsus là một sự sỉ nhục, một thời điểm khi Ngài “vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người, Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự“ (Phi 2:6-8).

Chúa Jêsus đã đến lần thứ nhứt trong vai trò tôi tớ; Ngài sẽ trở lại trong vai trò là Nhà Vua Tối Thượng. Trong lần đến thứ nhứt của Ngài, Ngài đã đến trong sự khiêm nhường; trong lần đến thứ hai của Ngài, Ngài sẽ đến trong oai nghi và huy hoàng. Lần thứ nhứt Ngài đến với thế gian: “Bởi Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất“ (Lu 19:10); khi Ngài tái lâm, sự trở lại đó là để “đoán xét kẻ sống và kẻ chết” (IITi 4:1). Chúa Jêsus đã đến lần thứ nhứt trong vai trò người gieo giống; Ngài sẽ trở lại như thợ gặt.

Sự phán xét sau cùng của Đức Chúa Trời trên đất là chủ đề của 14:6-11. Các câu 12 và 13 tạo thành một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, trình bày lẽ thật đáng khích lệ, đầy yên ủi sự nhịn nhục của các thánh đồ. Sau phần nghỉ ngơi ngắn ngủi để khuyến khích người trung tín, chủ đề cơn thạnh nộ thiêng liêng được tiếp tục ở các câu 14-20. Sự phán xét được giới thiệu trong các câu này sẽ diễn ra vào thời điểm tệ hại nhất trong lịch sử nhân loại, Kỳ Đại Nạn (Mat 24:21-22). Sau nhiều năm gánh chịu sự cai trị đầy áp bức của Anti-christ, các cuộc tấn công của ma quỉ và những sự phán xét kinh khiếp, tàn phá của Đức Chúa Trời, người ta trong sự mệt mỏi hy vọng mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Dường như thể cuộc sống không còn mức độ nào tệ hại hơn nữa, song chắc sẽ là thế. Biến động sự phán xét “Ngày của Đức Giê-hô-va” sắp sửa giáng trên Sa-tan, lũ ma quỉ, Anti-christ, và hết thảy những kẻ gian ác không biết ăn năn trong thế gian. Sự phán xét đó được mô tả trong phân đoạn này như là vụ gặt sau cùng ở trên đất. Trong một cuộc tàn sát chưa từng thấy, cơn giận dữ trọn vẹn của Đức Chúa Jêsus Christ sẽ được phát ra trong sự phán xét đem lại sự tàn phá.

Lẽ đạo nói tới sự phán xét hầu đến chắc chắn không phải là có một không hai trong sách Khải huyền. Ngay cả trước khi Đấng Mê-si đến rao giảng các tin tức tốt lành của đạo Tin lành, người tiền khu của Ngài đã rao ra những tin tức xấu xa nói tới sự phán xét. Trong Mat 3:7 Giăng Báp-tít nói: “Hỡi dòng dõi rắn lục kia, ai đã dạy các ngươi tránh khỏi cơn giận ngày sau?” Trong suốt chức vụ trên đất của Ngài, Chúa Jêsus lặp đi lặp lại lời cảnh cáo về thời kỳ phán xét hầu đến (thí dụ Mat 10:15; 11:22, 24; 12:36, 41-42; Gi 5:28-29). Phao-lô viết: “Vả, cơn giận của Đức Chúa Trời từ trên trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin kính và mọi sự không công bình của những người dùng sự không công bình mà bắt hiếp lẽ thật . . . Bởi lòng ngươi cứng cỏi, không ăn năn, thì tự chấp chứa cho mình sự giận về ngày thạnh nộ, khi sẽ hiện ra sự phán xét công bình của Đức Chúa Trời, là Đấng sẽ trả lại cho mỗi người tùy theo công việc họ làm” (Ro 1:18; 2:5-6). Trong IITe 1:6-9 vị sứ đồ nói thêm: “và cho anh em, là kẻ chịu khổ, được nghỉ ngơi với chúng tôi, trong khi Đức Chúa Jêsus từ trời hiện đến với các thiên sứ của quyền phép Ngài, giữa ngọn lửa hừng, báo thù những kẻ chẳng hề nhận biết Đức Chúa Trời, và không vâng phục Tin Lành của Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta. Họ sẽ bị hình phạt hư mất đời đời, xa cách mặt Chúa và sự vinh hiển của quyền phép Ngài”. Tác giả thơ Hê-bơ-rơ cảnh cáo: “Vì nếu chúng ta đã nhận biết lẽ thật rồi, mà lại cố ý phạm tội, thì không còn có tế lễ chuộc tội nữa, nhưng chỉ có sự đợi chờ kinh khiếp về sự phán xét, và lửa hừng sẽ đốt cháy kẻ bội nghịch mà thôi” (He 10:26-27). Phierơ cũng viết về sự phán xét hầu đến, cảnh cáo rằng “Chúa biết cứu chữa những người tin kính khỏi cơn cám dỗ, và hành phạt kẻ không công bình, cầm chúng nó lại để chờ ngày phán xét, . . . Nhưng trời đất thời bây giờ cũng là bởi lời ấy mà còn lại, và để dành cho lửa; lửa sẽ đốt nó đi trong ngày phán xét và hủy phá kẻ ác” (IIPhi 2:9; 3:7).

Cựu Ước cũng nói tới sự phán xét kỳ tận thế của Đức Chúa Trời giáng trên thế gian. Trong Ê-sai điều đó đã được chép:

Ta sẽ phạt thế gian vì sự độc ác nó, phạt kẻ dữ vì tội lỗi chúng nó, làm cho kẻ kiêu hết kiêu, hạ sự tự cao của kẻ bạo ngược. Ta sẽ làm cho loài người hiếm có hơn vàng quí, thật ta sẽ làm cho loài người hiếm có hơn vàng ròng xứ Ô-phia. Vậy nên, ta sẽ khiến các tầng trời rung rinh, đất bị day động lìa khỏi chỗ mình, vì cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va vạn quân, trong ngày Ngài nổi giận dữ (Es 13:11-13).

Sự phán xét hầu đến cũng được đề cập tới trong Es 24:21-23:

Xảy ra trong ngày đó, Đức Giê-hô-va sẽ phạt các cơ binh nơi cao ở trên trời, phạt các vua thế gian ở trên đất. Họ sẽ nhóm lại cùng nhau, bị cầm trong hầm như tù bị nhốt trong ngục; cách lâu ngày, sẽ đều bị phạt. Mặt trăng sẽ xấu hổ, mặt trời sẽ mắc cỡ; vì Đức Giê-hô-va vạn quân sẽ trị vì trên núi Si-ôn, tại Giê-ru-sa-lem; và sự vinh hiển sẽ chói lói trước mặt các trưởng lão.

Hai phân đoạn Cựu Ước trình bày sự việc tương ứng với Khải huyền 14. Es 63:1-6 ghi lại phần hấp dẫn của Đấng Mêsi khi Ngài đến để thi hành sự phán xét đẩm máu sau cùng giáng trên thế giới vô tín:

Đấng từ Ê-đôm đến, từ Bốt-ra tới, mặc áo nhuộm, bận đồ hoa mĩ, cậy sức mạnh cả thể, kéo bộ cách oai nghiêm, là ai? Ấy, chính ta, là Đấng dùng sự công bình mà nói, và có quyền lớn để cứu rỗi! Áo ngươi có màu đỏ, áo xống của ngươi như của người đạp bàn ép rượu là vì sao? Chỉ một mình ta đạp bàn ép rượu, trong vòng các dân chẳng từng có ai với ta. Trong cơn giận ta đã đạp lên; đang khi thạnh nộ ta đã nghiền nát ra: máu tươi họ đã vảy ra trên áo ta, áo xống ta đã vấy hết. Vì ta đã định ngày báo thù trong lòng ta, và năm cứu chuộc của ta đã đến. Ta đã xem, chẳng có ai đến giúp ta; ta lấy làm lạ vì chẳng có ai nâng đỡ ta! Cánh tay ta bèn cứu ta, sự thạnh nộ ta bèn nâng đỡ ta. Ta đã giày đạp các dân trong cơn giận; đã khiến chúng nó say vì sự thạnh nộ ta, và đã đổ máu tươi chúng nó ra trên đất.

Phân đoạn nầy, giống như Kh 14:19-20, sử dụng ẩn dụ việc đạp nho trong cái bàn ép để mô tả sự tàn phá trong sự phán xét sau cùng của Đức Chúa Trời.

Tiên tri Giô-ên đã ghi lại sự tàn phá gây ra trong xứ Israel do cơn hạn hán, lửa, và sự bao vây ồ ạt của bầy châu chấu (Gio 1:1-2:11). Khi ấy, vị tiên tri đã sử dụng các sự phán xét tạm thời đó để cảnh cáo về sự phán xét còn gây ra nhiều tàn phá hơn của Ngày Đức Giê-hô-va (2:18-3:21). Trong Gio 3:12-13 sự phán xét đó được mô tả đang sử dụng chính hình ảnh được thấy có trong Khải huyền 14:

Các nước khá dấy lên, khá lên trong trũng Giô-sa-phát, vì ở đó là nơi ta sẽ ngồi đặng phán xét hết thảy các dân tộc xung quanh. Hãy tra lưỡi hái, vì mùa gặt đã chín. Hãy đến, hãy đạp, vì bàn ép đã đầy; các thùng đã tràn, vì tội ác chúng nó là lớn.

Giô-ên, giống như Ê-sai, đã mô tả sự phán xét trong tương lai của Đức Chúa Trời về kẻ ác, với hình ảnh cái bàn ép và một mùa gặt.

Đức Chúa Jêsus Christ cũng sử dụng phần loại suy về mùa gặt nói tới sự phán xét. Trong thí dụ về cỏ lùng, Ngài phán: “Hãy để cho cả hai thứ cùng lớn lên cho đến mùa gặt; đến mùa gặt, ta sẽ dặn con gặt rằng: trước hết hãy nhổ cỏ lùng, bó lại từng bó mà đốt đi; song hãy thâu trữ lúa mì vào kho ta” (Mat 13:30). Các môn đồ xin Ngài giải thích thí dụ đó, Chúa Jêsus phán:

“kẻ nghịch thù gieo cỏ ấy, là ma quỉ; mùa gặt, là ngày tận thế; con gặt, là các thiên sứ. Còn người ta nhổ cỏ lùng mà đốt trong lửa thể nào, thì ngày tận thế cũng sẽ như vậy; Con người sẽ sai các thiên sứ Ngài thâu mọi gương xấu và những kẻ làm ác khỏi nước Ngài, và quăng những người đó vào lò lửa, là nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng” (Mat 13:39-42)

Cũng một thể ấy, Giô-ên, Ê-sai, và Đức Chúa Jêsus Christ hết thảy đều nói tới mùa gặt hầu đến của cơn thạnh nộ thiêng liêng khi Đấng Mêsi sẽ thi hành sự phán xét sau cùng. Sự đổ ra sau cùng cơn giận mang tính phán xét của Chiên Con là lẽ đạo của phân đoạn Kinh Thánh trong chương nầy.

Phân đoạn này phát hoạ vụ mùa sau cùng của cơn thạnh nộ thiêng liêng trong hai kiểu cách nông nghiệp: mùa gặt lúa (các câu 14-16) và mùa hái nho (các câu 17-20), làm dấy lên thắc mắc tại sao Giăng ghi lại hai sự mặc thị của cùng một biến cố. Có rất nhiều sự mô tả về biến cố này bởi các vị tiên tri, bao gồm những điều được nhắc tới ở trên, vì vậy không phải là bất thường khi Giăng ghi lại hai sự mặc thị của biến cố đó. Nhưng cũng có một tình huống cụ thể tại điểm này trong sách Khải huyền cho thấy có mục đích ở đằng sau sự lặp đi lặp lại. Khi Kỳ Đại Nạn sắp lên tới đỉnh cao của nó, hai phương diện chính của cơn thạnh nộ chung cuộc của Đức Chúa Trời vẫn được đổ ra giáng trên thế giới tội lỗi. Phương diện thứ nhứt bao gồm bảy lần phán xét qua cái bát (16:1-21), một chuỗi phán xét đáng sợ lan nhanh như lửa và chết chóc trên khắp thế giới sẽ phá hủy toàn bộ đế quốc Ba-by-lôn sau cùng — là đế quốc của Anti-christ. Phương diện thứ hai là Chiến Trường Ạt-ma-ghê-đôn, vào lúc đó Đức Chúa Jêsus Christ tái lâm để xét đoán và tiêu diệt các kẻ thù của Ngài (19:11-21).

Mùa Gặt Lúa

Tôi nhìn xem, thấy một đám mây trắng; có kẻ giống như một con người ngồi trên mây, đầu đội mão triều thiên vàng, tay cầm lưỡi liềm bén. Có một thiên sứ khác ở đền thờ đi ra, cất tiếng lớn kêu Đấng ngồi trên mây rằng: Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi; vì giờ gặt hái đã đến, mùa màng dưới đất đã chín rồi. Đấng ngồi trên mây bèn quăng lưỡi liềm mình xuống đất, và dưới đất đều bị gặt. (14:14-16)

Mùa gặt lúa tiêu biểu cho những lần phán xét qua cái bát, mùa hái nho tiêu biểu cho sự phán xét tại Ạt-ma-ghê-đôn. Cả hai mùa gặt bao gồm lưỡi liềm và việc gặt, và cả hai sẽ được mô tả bởi ba mục đích như nhau: thợ gặt, mùa màng chín tới, và việc gặt.

THỢ GẶT

Tôi nhìn xem, thấy một đám mây trắng; có kẻ giống như một con người ngồi trên mây, đầu đội mão triều thiên vàng, tay cầm lưỡi liềm bén. (14:14)

Cụm từ quen thuộc Tôi nhìn xem, thấy thường giới thiệu một đề tài mới và quan trọng trong sách Khải huyền (đối chiếu 4:1; 6:2, 5, 8; 7:9; 14:1). Một đám mây trắng, đây là điều đã kéo sự chú ý của Giăng, là một hình ảnh được rút ra từ Da 7:13-14:

“Ta lại nhìn xem trong những sự hiện thấy ban đêm, nầy, có một người giống như con người đến với những đám mây trên trời; người tới đến Đấng Thượng Cổ và bị dẫn đến trước mặt Ngài. Người được ban cho quyền thế, vinh hiển, và nước; hầu cho hết thảy các dân, các nước, các thứ tiếng đều hầu việc người. Quyền thế người là quyền thế đời đời chẳng qua đi, và nước người không bao giờ phải hủy phá”

Giăng đã nhìn thấy có kẻ giống như một con người ngồi trên mây — là Đức Chúa Jêsus Christ, Ngài đến để thiết lập vương quốc của Ngài trong sự ứng nghiệm lời tiên tri của Đaniên. Đám mây trắng sáng rực tiêu biểu cho sự vinh hiển và sự oai nghi của Ngài (đối chiếu 1:7; Mat 17:5; 24:30; 26:64; Cong 1:9). Ngài sẵn sàng nắm lấy quyền thống trị mà Đaniên đã nói tới; thợ gặt đang ngồi giống như Ngài chờ đợi cho đúng thì giờ mới đứng dậy rồi bắt đầu việc gặt. Việc gặt ấy (7 cái bát phán xét) sẽ nối theo sau bởi sự tái lâm của Đấng Christ để thiết lập vương quốc của Ngài.

Phần mô tả Đấng Christ là giống như một con người cũng rút ra từ lời tiên tri của Đaniên (Da 7:13). Đây là một tước hiệu ưa thích của Chúa dành cho chính mình Ngài trong khi hoá thân thành nhục thể (thí dụ Mat 8:20; 9:6; 24:27, 30; Mac 2:10, 28; 8:31; 9:9; Lu 6:22; 7:34; 9:22; 12:8; Gi 5:27; 6:27, 62; 8:28), khi “chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; Ngài đã hiện ra như một người” (Phi 2:7-8). Tại sao câu gốc nầy không sử dụng mạo từ xác định và đọc con người thì không rõ ràng. Tuy nhiên, cụm từ cũng xuất hiện mà không có mạo từ xác định ở chỗ xuất hiện khác của nó trong sách Khải huyền (1:13). Có lẽ mạo từ bị sơ sót để củng cố thêm cho phần ám chỉ của Da 7:13. Trong bất kỳ trường hợp nào, thì chắc chắn rằng giống như một con người chính là Đức Chúa Jêsus Christ. Đây là lần sau cùng Kinh Thánh đề cập đến Ngài bằng tước hiệu ấy, và Kinh Thánh trình bày một sự tương phản đã được đánh dấu với lần thứ nhứt Tân Ước gọi Ngài là Con Người. Khi ấy Ngài chẳng là gì hết, thậm chí chẳng có một chỗ để mà gối đầu (Mat 8:20); giờ đây Ngài sắp sửa hưởng lấy của cải toàn bộ địa cầu.

Thợ gặt được mô tả thêm là đầu đội mão triều thiên vàng. Mão triều thiên nầy không phải là diad¯ema do một vị vua đội trên đầu (đối chiếu 19:12), mà là stephanos mà những người chiến thắng trong chiến tranh hoặc các sự kiện thế vận đội lên đầu; đây là mão triều thiên đắc thắng (đối chiếu 2:10; ICo 9:25; ITe 2:19; IITi 4:8; Gia 1:12; IPhi 5:4). Mão ấy phát hoạ Con Người không ở trong lai lịch của Ngài là nhà vua tối thượng, mà là Đấng chinh phục thắng hơn các kẻ thù của Ngài (đối chiếu Mat 24:30).

Thợ gặt cũng cầm một lưỡi liềm bén nơi tay. Lưỡi liềm là một thanh sắt dài, cong, bén như dao cạo gắn vào một cán dài bằng cây, có tay cầm bằng gỗ. Lưỡi liềm được sử dụng để gặt lúa; khi chúng được cầm bằng cả hai tay, lưỡi sắc bén của nó sẽ cắt bỏ thân lúa sát mặt đất. Hình ảnh nầy nói tới Đức Chúa Jêsus Christ đã hạ thấp những kẻ thù của Ngài xuống như một thợ gặt cắt lúa vậy.

MÙA MÀNG CHÍN TỚI

Có một thiên sứ khác ở đền thờ đi ra, cất tiếng lớn kêu Đấng ngồi trên mây rằng: Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi; vì giờ gặt hái đã đến, mùa màng dưới đất đã chín rồi” (14:15)

Một thiên sứ khác, thiên sứ thứ tư được nhắc tới trong chương này (đối chiếu câu 6, 8-9) xuất hiện trên bối cảnh. Ba vị thiên sứ đầu tiên công bố rằng sự phán xét đang tới đến; thiên sứ thứ tư đưa ra mạng lịnh phải thi hành sự phán xét ấy. Vị thiên sứ này ở đền thờ trên trời đi ra (câu 17), từ trước ngai của Đức Chúa Trời. Trong tiếng kêu lớn báo hiệu sự khẩn cấp, sức mạnh và thẩm quyền mà Đức Chúa Trời đã uỷ thác cho, vị thiên sứ đã kêu Đấng ngồi trên mây: “Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi; vì giờ gặt hái đã đến, mùa màng dưới đất đã chín rồi”. Ngài phát ra sứ điệp từ Đức Chúa Cha cho Con Người biết rằng đã đến lúc cho Ngài phải bước vào sự phán xét. Cơn giận của Đức Chúa Trời đã đạt tới giới hạn của nó, và cơn thạnh nộ của Ngài đã đổ ra. Thời gian cho ân điển đã qua rồi, và sẽ không còn trì hoãn việc phán xét cho vụ mùa nữa rồi. Đức Chúa Con giờ đây có thể thực thi quyền phán xét mà Đức Chúa Cha đã giao thác cho Ngài (Gi 5:22, 27; Cong 10:42; 17:31) bởi vì mùa màng dưới đất đã chín rồi cho sự phán xét. Thực vậy, động từ dịch là chín thực sự có ý nói: “khô cằn”, “héo”, “quá chín” hoặc “thối rữa”. Lúa (trái đất) được minh họa ở đây đã vượt quá thời điểm hữu dụng và chỉ phù hợp với việc “nhổ cỏ lùng và đốt trong lửa” (Mat 13:40).

VIỆC GẶT

Đấng ngồi trên mây bèn quăng lưỡi liềm mình xuống đất, và dưới đất đều bị gặt (14:16)

Đây là một trong những câu nói bi thảm và từ tốn nhất trong cả Kinh thánh. Đơn giản, và không có sự phô trương, nó ghi lại việc thực thi sự phán xét thiêng liêng. Các chi tiết đáng sợ của sự phán xét ấy được trình bày trong chương 16: những vết lở loét ghê tởm giáng trên những kẻ thờ lạy Anti-christ (câu 2), sự chết của mọi sự sống trên đại dương của thế giới (câu 3), sự chuyển hướng của các dòng sông và ngọn suối trên thế giới (câu 8), bóng tối đau đớn phủ trên toàn bộ vương quốc Anti-christ (câu 10), sự cạn khô của sông Ơ-phơ-rát để chuẩn bị cho một cuộc xâm lược lớn lao bởi các vua Đông phương (câu 12), sự tăng nhiệt của mặt trời cho đến khi nó thiêu đốt kẻ đến xâm lược của các vua Đông phương (câu 12), và trận động đất mạnh và huỷ hoại nhiều nhất trong lịch sử (câu 18). Bảy sự phán xét qua cái bát như lửa lan nhanh đánh dấu chặng thứ nhứt của vụ gặt sau cùng trên đất.

MÙA HÁI NHO

Một vị thiên sứ khác ở đền thờ trên trời đi ra, cũng cầm một cái lưỡi liềm bén. Rồi một vị thiên sứ khác nữa có quyền cai trị lửa, từ bàn thờ đi ra, lấy tiếng lớn kêu vị thiên sứ cầm lưỡi liềm bén mà rằng: Hãy quăng lưỡi liềm bén của ngươi xuống và hái những chùm nho ở dưới đất đi, vì nho đã chín rồi. Thiên sứ quăng lưỡi liềm xuống đất, cắt vườn nho ở đất và ném nho vào thùng lớn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Thùng ấy phải giày đạp tại ngoài thành; rồi có huyết ở thùng chảy ra, huyết đó lên đến chỗ khớp ngựa, dài một quãng là một ngàn sáu trăm dặm. (14:17-20)

Sự mặc thị của mùa gặt lúa được nối theo sau bởi sự mặc thị về mùa hái nho, không nói tới những lần phán xét qua cái bát mà nói tới sự phán xét diễn ra tại chiến trường Ạt-ma-ghê-đôn. Sự phán xét mùa hái nho là kịch tính hơn bởi vì hình ảnh của cái bàn ép. Giống như sự mặc thị của mùa gặt lúa, mùa hái nho có thể được mô tả theo ba thời điểm: thợ gặt, mùa màng chín tới và vụ gặt.

THỢ GẶT

Một vị thiên sứ khác ở đền thờ trên trời đi ra, cũng cầm một cái lưỡi liềm bén. (14:17)

Thợ gặt trong sự mặc thị nầy không phải là Con Người, như trong mùa gặt lúa, mà là một thiên sứ, vị thiên sứ thứ năm được nhắc tới trong chương 14. Giống như vị thiên sứ thứ tư (câu 15), Ngài ở đền thờ trên trời đi ra. Giống như Đấng Christ trong sự mặc thị trước đó, Ngài cũng cầm một cái lưỡi liềm bén. Các vị thiên sứ đã đóng một vai nổi bật trong sách Khải huyền lên đến thời điểm này, kêu gọi bốn người cởi ngựa, trổi bảy tiếng loa, rồi đánh bại Sa-tan cùng các sứ hắn. Những vị thiên sứ cũng sẽ đổ ra những sự phán xét bằng cái bát trong chương 16, công bố Chiến trận Ạt-ma-ghê-đôn (19:17), và trói buộc Sa-tan (20:1-3). Như vậy, không phải ngạc nhiên, vị thiên sứ ấy được mô tả trong sự mặc thị nầy là thợ gặt. Con Người sẽ được các thiên sứ thánh hổ trợ trong sự phán xét sau cùng của Ngài (đối chiếu Mat 13:39, 49; IITe 1:7).

MÙA MÀNG CHÍN TỚI

Rồi một vị thiên sứ khác nữa có quyền cai trị lửa, từ bàn thờ đi ra, lấy tiếng lớn kêu vị thiên sứ cầm lưỡi liềm bén mà rằng: Hãy quăng lưỡi liềm bén của ngươi xuống và hái những chùm nho ở dưới đất đi, vì nho đã chín rồi” (14:18)

Như Giăng đã thấy, vị thiên sứ khác xuất hiện, vị thiên sứ thứ sáu trong sự mặc thị. Ngài được sự bố trí rất thú vị là có quyền cai trị lửa. Tước hiệu ấy được gắn kết mật thiết với sự thực rằng Ngài từ bàn thờ đi ra. Bàn thờ trên trời này đã được nhắc tới rồi ở 6:9-11:

Khi Chiên Con mở ấn thứ năm, tôi thấy dưới bàn thờ có những linh hồn của kẻ đã chịu giết vì đạo Đức Chúa Trời và vì lời chứng họ đã làm. Chúng đều kêu lên lớn tiếng rằng: Lạy Chúa là Đấng thánh và chân thật, Chúa trì hoãn xét đoán và chẳng vì huyết chúng tôi báo thù những kẻ ở trên đất cho đến chừng nào? Có kẻ bèn cho họ mỗi người một cái áo trắng dài; và có lời phán rằng phải ở yên ít lâu nữa, cho đến khi được đủ số người cùng làm việc và anh em mình phải bị giết như mình vậy.

Có thể đây là biểu tượng của bàn thờ xông hương bằng vàng trong thời Cựu Ước (Xu 40:5), ở đây các thầy tế lễ mỗi ngày hai lần xông hương dâng lên trong Nơi Thánh như là một hình ảnh cầu nguyện của dân sự, một khi những người tuận đạo bên dưới nó được thấy là đang cầu nguyện và sự cầu nguyện được gắn với việc xông hương (5:8; Thi 141:2; Lu 1:10). Những thánh đồ tuận đạo đang cầu thay xin Đức Chúa Trời báo thù những kẻ hành hại họ và ban ra cơn thạnh nộ của Ngài.

Bàn thờ nầy cũng được mô tả ở 8:3-5:

Đoạn, một vị thiên sứ khác đến, đứng bên bàn thờ, người cầm lư hương vàng, và được nhiều hương để dâng hương ấy trên bàn thờ bằng vàng ở trước ngôi với các lời cầu nguyện của mọi thánh đồ. Khói hương từ tay thiên sứ bay lên trước mặt Đức Chúa Trời, với những lời cầu nguyện của các thánh đồ. Thiên sứ lấy lư hương, dùng lửa nơi bàn thờ bỏ đầy vào, rồi quăng xuống đất; liền có sấm sét, các tiếng, chớp nhoáng và đất động.

Mỗi buổi mai và mỗi buổi chiều, các thầy tế lễ Cựu Ước sẽ lấy những hòn than nóng từ bàn thờ bằng đồng (các thứ của lễ được dâng lên ở đó) rồi đưa chúng đến bàn thờ xông hương. Ở đó họ sẽ xông hương (Xu 30:7-8; IISu 29:11), hương ấy sẽ bay lên trời, tượng trưng cho những lời cầu nguyện của dân sự Đức Chúa Trời (5:8). Đồng thời, dân sự ở bên ngoài sẽ dâng lời cầu nguyện (Lu 1:10).

Vị thiên sứ đó có quyền cai trị lửa của bàn thờ (mạo từ xác định thì hiện tại trong phiên bản Hy-lạp, sát nghĩa đọc là “ngọn lửa”) chỉ ra rằng Ngài đã từng phục vụ ở trên trời tương ứng với bàn thờ xông hương trên đất. Không giống với vị thiên sứ trong câu 17, vị thiên sứ này không đến từ ngai của Đức Chúa Trời, nhưng từ bàn thờ thích ứng với những lời cầu nguyện của các thánh đồ. Sự xuất hiện của Ngài có ý nói rằng thì giờ đã đến cho những lời cầu nguyện kia được nhậm. Thì giờ đã đến cho Đức Chúa Trời lấy lửa liên quan đến sự cầu thay rồi sử dụng nó cho sự tiêu diệt các kẻ thù của Ngài và các kẻ thù nghịch của dân sự Ngài.

Rời bàn thờ, Ngài lấy tiếng lớn kêu, khẩn cấp, vị thiên sứ cầm lưỡi liềm bén: “Hãy quăng lưỡi liềm bén của ngươi xuống và hái những chùm nho ở dưới đất đi, vì nho đã chín rồi”. Trong việc đáp trả cho những lời cầu nguyện của các thánh đồ, thì giờ cho việc gặt phán xét đến rồi. Hạng tội nhân không biết ăn năn được mô tả như những chùm nho dưới đất bị hái bởi lưỡi liềm bén; nghĩa là, ra khỏi sự sống ở trên đất. Từ ngữ chín không phải là cùng từ ngữ Hy-lạp được sử dụng ở câu 15. Từ ngữ này đề cập đến một thứ gì đó chín muồi. Nó phát hoạ hạng người gian ác, không được tái sanh của đất giống như nó mọng với nước gian ác và sẵn sàng cho mùa gặt của sự công bình.

VỤ GẶT

Thiên sứ quăng lưỡi liềm xuống đất, cắt vườn nho ở đất và ném nho vào thùng lớn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Thùng ấy phải giày đạp tại ngoài thành; rồi có huyết ở thùng chảy ra, huyết đó lên đến chỗ khớp ngựa, dài một quãng là một ngàn sáu trăm dặm. (14:19-20)

Khi vị thiên sứ quăng lưỡi liềm xuống đất, hành động nầy rất là thảm khốc. Hết thảy những kẻ thù nghịch của Đức Chúa Trời, những ai sống sót trong bảy phán xét qua cái bát sẽ bị thâu lại giống như các chùm nho từ vườn nho ở đất và ném vào thùng lớn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Bàn ép nho gồm có hai cái đáy bằng đá tiếp giáp với nhau bằng một cái máng. Nho sẽ bị ép ở mặt trên, rồi nước nho ép sẽ thu lại ở mặt dưới. Nước ép của nho có được do chân đạp lên phát hoạ nhanh chóng huyết bị chà đạp của những người đó sẽ bị tiêu diệt (đối chiếu Es 63:3; Ca 1:15; Gio 3:13).

Bàn ép nho sẽ bị giày đạp tại ngoài thành, giống như Chúa đã bảo hộ Giê-ru-sa-lem khỏi sự tàn sát của Chiến Trận Ạt-ma-ghê-đôn (đối chiếu 11:2; Da 11:45; Xa 14:1-4). Trận chiến sẽ diễn ra ở phía Bắc Israel trên vùng Đồng bằng Ách-ca-lôn gần Núi Mê-ghi-đô (khoảng sáu mươi dặm về phía Bắc Jerusalem). Trận chiến nầy sẽ kéo dài toàn xứ Israel ở phía Nam như Bốt-ra ở Ê-đôm (đối chiếu Es 63:1). Giê-ru-sa-lem sẽ được buông tha để trở thành thủ phủ của vương quốc Đấng Christ.

Cuộc tắm máu rộng khắp, kinh hoàng của chiến trận Ạt-ma-ghê-đôn sẽ trải rộng đến nỗi huyết sẽ từ thùng chảy ra, lên đến chỗ khớp ngựa, dài một quãng là hai trăm dặm. Sẽ có hàng triệu triệu người tham gia vào Trận chiến Ạt-ma-ghê-đôn, khi hết thảy các nước tụ họp lại để chống lại Đức Chúa Jêsus Christ. Tuy nhiên, rất khó tưởng tượng rằng họ sẽ tạo ra một dòng chảy của huyết lên đến chỗ khớp ngựa (cao khoảng bốn feet) cho khoảng cách hai trăm dặm (sát nghĩa: ‘1.600 stadia’). Một cách giải thích tốt hơn, trong trường hợp có nhiều ngựa thật sự tham gia hay không, hãy xem đây như một hyperbole chỉ ra sự giết chóc trong đó huyết sẽ lan rộng vào không khí dọc theo suốt chiều dài của trận chiến. Khi sự giết chóc lên tới đỉnh điểm, huyết có thể chảy ngấm thành những cái máng và dòng suối.

Ạt-ma-ghê-đôn, như phân đoạn này cho thấy, sẽ thực sự là một cuộc tàn sát chứ không phải là một trận chiến. Đức Chúa Jêsus Christ tái lâm, Anti-christ, tiên tri giả, và tất cả các thế lực con người và ma quỉ của họ sẽ bị hủy diệt ngay lập tức. Kh 19:11-21 mô tả chi tiết bối cảnh:

Bấy giờ tôi thấy trời mở ra, và có một con ngựa bạch hiện ra: Đấng cỡi ngựa ấy gọi là Đấng Trung Tín Và Chân Thật; Ngài lấy lẽ công bình mà xét đoán và chiến đấu. Mắt Ngài như ngọn lửa; trên đầu có nhiều mão triều thiên, lại có đề một danh, ngoài Ngài ra không ai biết được. Ngài mặc áo nhúng trong huyết, danh Ngài xưng là Lời Đức Chúa Trời. Các đạo binh trên trời đều mặc vải gai mịn, trắng và sạch, cỡi ngựa bạch theo Ngài. Có một lưỡi gươm bén ở miệng Ngài ra, Ngài sẽ lấy nó mà đánh các dân, và cai trị họ bằng một cây gậy sắt. Ngài giày đạp thùng rượu cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời toàn năng. Trên áo tơi và trên đùi Ngài, có đề một danh là Vua Của Các Vua Và Chúa Của Các Chúa.

Tôi thấy một vị thiên sứ đứng trong mặt trời. Người cất tiếng lớn kêu các chim chóc bay giữa không của trời, mà rằng: Hãy đến, bay hãy nhóm hiệp lại để dự tiệc lớn của Đức Chúa Trời, hãy đến ăn thịt các vua, thịt các tướng, thịt các dũng sĩ, thịt ngựa cùng kẻ cỡi ngựa, và thịt của mọi người, tự chủ và tôi mọi, nhỏ và lớn.

Tôi lại thấy con thú và các vua thế gian cùng những quân đội mình nhóm lại đặng tranh chiến với Đấng cỡi ngựa, và với đạo binh của Ngài. Nhưng con thú bị bắt và tiên tri giả là kẻ đã làm phép lạ trước mặt con thú, nhờ đó lừa dối những người đã nhận dấu hiệu con thú cùng thờ lạy hình tượng nó, cùng bị bắt với nó nữa; cả hai đều đang sống bị quăng xuống hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng. Những kẻ khác đều bị giết bởi lưỡi gươm ra từ miệng Đấng cỡi ngựa, và hết thảy chim chóc đều được ăn thịt chúng nó no nê.

Ghép bối cảnh của chương này với bối cảnh của chương 19, trong khi vị thiên sứ cắt các chùm nho, chính Đức Chúa Jêsus Christ là Đấng đang chà nát sinh mạng của họ.

Con người chưa được sanh lại đối diện với một tương lai đáng sợ, như bối cảnh không tưởng nầy chỉ ra. Những ai từ chối không chịu ăn năn, thậm chí sau những lời cảnh báo đã được lặp đi lặp lại, sẽ học biết trước tiên lẽ thật đáng sợ nầy: “Sa vào tay Đức Chúa Trời hằng sống là sự đáng kinh khiếp thay!” (He10:31). Họ sẽ nắm chặt lấy lời khuyên của tác giả Thi thiên:

Hãy hôn Con, e Người nổi giận, Và các ngươi hư mất trong đường chăng; Vì cơn thạnh nộ Người hòng nổi lên. Phàm kẻ nào nương náu mình nơi Người có phước thay! (Thi 2:12)

Upcoming Events

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

Khi Bị Tổn Thương – When You’ve Been Hurt

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

English Ministry – Letters from God

View Calendar

Liên Lạc

5200 DeepHaven Court
Denver Colorado 80239-4138

Telephone: (303) 307-0180
Email: vcbc_info@comcast.net

Hàng Tuần

Chúa Nhật-Thờ Phượng -10:15 AM
Chúa Nhật - Trường Chúa Nhật - 09:00 AM
Thứ Hai - Cầu nguyện việc xây dựng - 08:00 AM (zoom)
Thứ Ba - Gia Đình Trẻ - 08:30 PM (zoom)
Thứ Tư - Cầu Nguyện - 08:00 AM (zoom)
Thứ Sáu - Học Kinh Thánh và Cầu Nguyện - 07:30 PM (tại nhà thờ and zoom)
Thứ Sáu - Chương Trình Thanh niên English Ministry - 07:30PM
Thứ Sáu - Lớp Học tiếng Việt - 08:00 PM (tại nhà thờ)
Thứ Bảy - Cầu Nguyện - 08:00 AM tại nhà thờ and zoom)
Học Kinh Thánh qua Zoom (thứ hai, ba, tư, và năm - 9:00 PM MT do bà Ms Tánh phụ trách)
Calendar

Log in
© 2026 HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme