Skip to content

HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM

VIETNAMESE COMMUNITY BAPTIST CHURCH

Menu
  • Sứ Mạng
  • Hội Thánh
  • Đọc Kinh Thánh
  • Bible Studies
  • Thờ Phượng
Menu

19 – Sự Hủy Diệt Sinh Thái Của Địa Cầu: Bốn Tiếng Loa Đầu Tiên (Kh 8:6-13)

Posted on August 26, 2026August 26, 2026 by vcbc

“Bảy vị thiên sứ cầm bảy ống loa bèn sửa soạn thổi. Vị thứ nhất thổi loa, thì có mưa đá và lửa pha với huyết bị quăng xuống đất. Một phần ba đất bị cháy, một phần ba loài cây bị cháy, và mọi giống cỏ xanh đều bị cháy. Vị thiên sứ thứ nhì thổi loa; bèn có một khối tựa như hòn núi lớn toàn bằng lửa bị ném xuống biển. Một phần ba biển biến ra huyết, một phần ba sanh vật trong biển chết hết, và một phần ba tàu bè cũng bị hủy hết. Vị thiên sứ thứ ba thổi loa, thì một ngôi sao lớn ở trên trời rơi xuống, cháy có ngọn như một bó đuốc; ngôi sao ấy rơi vào một phần ba các sông lớn và các suối nước. Tên ngôi sao đó là Ngải cứu, một phần ba nước biến ra như mùi ngải cứu, và làm chết mất nhiều người ta, vì đã biến thành ra đắng. Vị thiên sứ thứ tư thổi loa, thì một phần ba mặt trời bị hại, một phần ba mặt trăng và một phần ba các ngôi sao cũng vậy, hầu cho một phần ba các vì sáng ấy đều bị tối tăm, và hầu cho ban ngày mất một phần ba sáng, và ban đêm cũng vậy. Bấy giờ tôi nhìn xem, nghe chim phụng hoàng bay giữa trời, kêu tiếng lớn rằng: Khốn thay! Khốn thay! Khốn thay! cho những dân sự trên đất, vì cớ tiếng loa mà ba vị thiên sứ khác còn phải thổi nữa” (Kh 8:6-13)

Con người ngày nay rất quan tâm đến việc cứu vớt môi trường. Lo sợ về sự trống không của tầng ozone, sự ô nhiễm, sự huỷ diệt của mưa rừng, và sự ấm lên toàn cầu thường xuyên có mặt trên các trang tin tức. Có mối quan tâm sâu sắc đến việc giải cứu các loài đặc biệt đang ở trong chỗ nguy hiểm, đủ thứ từ cá voi cho đến loài cú đốm ở California, cùng hàng loạt các loài khác nữa ít ỏi hơn. Đối với nhiều người, bảo vệ môi trường đã trở thành mối quan tâm còn hơn cả y tế và an ninh; nó trở thành một nan đề của thờ lạy hình tượng, cũng như họ đang thờ lạy “Mẹ Thiên Nhiên” bằng cách lo bảo vệ và làm cho địa cầu được sống động.

Chẳng có một thắc mắc nào khi con người sa ngã đã thất bại trong trách nhiệm chăm sóc đúng đắn sự sáng tạo của Đức Chúa Trời (đối chiếu Sa 2:15). Nhưng thiệt hại mà con người đã làm cho địa cầu trở nên mờ nhạt so với những gì Đức Chúa Trời sẽ làm cho nó một ngày kia. Những sự phán xét dữ dội trong kỳ đại nạn thuộc tương lai sẽ tàn phá hoàn toàn địa cầu, gây ra sự phá hủy môi trường rộng khắp, không thể tưởng tượng được. Cuối cùng, sau Thiên hi niên, Đức Chúa Trời sẽ tiêu diệt hoàn toàn [hay không dựng nên] trời và đất trong hiện tại (IIPhi 3:10), và sau khi cả vũ trụ đã qua đi không còn tồn tại nữa, Ngài sẽ thay thế nó bằng một trời mới và đất mới (Kh 21:1…).

Có một ý nghĩa trong đó kỷ nguyên hiện tại là thời đại của con người; người được tự do làm những gì người muốn trong vòng những giới hạn nhất định. Đó cũng là thời của Sa-tan, trong đó “chúa đời nầy” (IICo 4:4) đã được cấp những quyền tự do nhất định trong các thông số dung chịu có chủ đích và trong sự tễ trị của Đức Chúa Trời. Nhưng Đức Chúa Trời sẽ không cho phép hiện trạng của mọi vụ việc cứ tiếp tục mãi mãi đâu. Ngài sẽ kết thúc thời buổi của con người, lật đổ kẻ cai trị, là Sa-tan, huỷ diệt hệ thống gian ác cấp thế giới hiện nay rồi thiết lập vương quốc đời nầy của Đức Chúa Jêsus Christ. Thời điểm phán xét trong tương lai đã được biết đến, đúng là ngày của Đức Giê-hô-va (xem phần bình luận trong chương 15 của sách này). Ngày đó liên quan đến một sự đổi mới hoàn toàn vũ trụ và địa cầu bởi sự phán xét và phục hồi.

Khi thời điểm những sự phán xét bằng tiếng loa bắt đầu đến gần, thế gian đã kinh nghiệm rồi trong nhiều năm thực tại đáng sợ và bất an cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Khi thời kỳ đại nạn bảy năm mở ra, sẽ có chiến tranh, đói kém, dịch lệ, các trận động đất gây tàn phá, các thiên thể bốc cháy nổ tung vào trái đất, và sự cai trị kinh khiếp rộng khắp của Anti-christ trên toàn thế giới. Nhưng những sự phán xét bằng tiếng loa thậm chí còn tồi tệ hơn nhiều.

Như đã lưu ý trong chương trước của tập sách này, 8:1 mô tả một đoạn ngắn, nửa giờ đồng hồ trên trời khi đáp lại việc mở cái ấn thứ bảy và sau cùng. Những sự phán xét bằng tiếng loa và cái bát thật khủng khiếp được chứa trong cái ấn thứ bảy, việc mở cái ấn thứ bảy ra gây choáng váng đạo binh thiên sứ trên trời và người được chuộc phải im lặng hết.

Sự im lặng nửa giờ đồng hồ đó chấm dứt một cách đột ngột khi vị thiên sứ đứng trước bàn thờ quăng cái lư hương xuống đất. Trận động đất thật mạnh là kết quả (8:5), là dấu hiệu cho bảy vị thiên sứ cầm bảy ống loa bèn sửa soạn thổi. Những sự phán xét hành loạt, các tiếng loa vang lên sẽ đập vào địa cầu và giống dân gian ác của nó khi họ bò ra khỏi những hang động và đá lớn, ở đó họ nỗ lực hư không trốn tránh cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời trong suốt cái ấn thứ 6 (6:15-17). Với suy nghĩ rằng mọi thứ đang trở lại bình thường, họ sẽ bị trúng đòn nặng nề với những kinh khiếp đáng sợ, với tốc độ thật nhanh, nối theo sau là những sự phán xét qua mấy cái bát. Những phán xét sau cùng này giống như những sự phán xét được duy trì cho đến khi đóng ấn 144.000 người (7:3).

Bốn tiếng loa đầu tiên được mô tả ngắn gọn và thẳng thắn theo tư thế phòng ngừa; có nhiều chi tiết được đưa ra về ba tiếng loa sau cùng. Bốn tiếng loa đầu tiên hết thảy đều được xử lý trực tiếp với địa cầu. Chúng không làm biểu tượng cho sự phán xét về chính trị, xã hội, hoặc kinh tế; những kiểu phán xét này đến sau trong sách Khải huyền. Chúng cũng không mô tả bất kỳ sự phán xét nào đã từng xảy ra trong lịch sử ở một số địa phương hoặc khu vực. Những sự phán xét bằng tiếng loa là các biến cố đích thực, theo nghĩa đen, về mặt vật chất sẽ tác động lên toàn bộ địa cầu. Đức Chúa Trời sẽ sử dụng thiên nhiên để trừng phạt hạng tội nhân trong ngày đó. Sự phá hủy từng phần được mô tả qua cách sử dụng hay lặp đi lặp lại cụm từ “một phần ba” ở mỗi lần trong bốn lần phán xét bằng tiếng loa đầu tiên cho thấy đây chẳng phải là những sự phán xét sau cùng.

TIẾNG LOA THỨ NHỨT

“Vị thứ nhất thổi loa, thì có mưa đá và lửa pha với huyết bị quăng xuống đất. Một phần ba đất bị cháy, một phần ba loài cây bị cháy, và mọi giống cỏ xanh đều bị cháy” (Kh 8:7)

Mưa đá thường được kết hợp trong Kinh thánh với sự phán xét thiêng liêng (Xu 9:13-25; Giop 38:22-23; Thi 105: 32; Es 28:2; Ag 2:17), giống như lửa (đối chiếu Sa 19:24; Thi 11:6; Exe 38:22). Sự kết hợp của lửa pha với huyết là phần gợi nhớ đến Giô-ên 2:30, ở đây cũng mô tả Ngày của Đức Giê-hô-va. Nguyên nhân cụ thể của mưa đá và lửa bị quăng xuống đất không được tiết lộ, nhưng theo quan điểm khoa học, một trận động đất với cường độ và mức độ của trận động đất ở 8:5 có thể sẽ gây ra các vụ phun trào núi lửa trên khắp thế giới. Ngoài ra, việc phun ra một số lượng lớn dung nham đang cháy (bề ngoài giống như máu) vào trong bầu khí quyển, những rối loạn trong bầu khí quyển do vụ phun trào này gây ra có thể tạo ra những cơn bão dữ dội, gây ra mưa đá lớn. Những trận bão như thế sẽ phù hợp với hình ảnh 8:5; Tiến sĩ Henry Morris cho biết rằng huyết có thể là máu thực sự, hoặc Giăng đang sử dụng loại ngôn ngữ mô tả: “Khối lượng hơi nước thổi lên trời có thể tích tụ lại với cường độ cao như mưa đá. . . . Huyết của người ta và động vật bị mắc kẹt có thể trộn lẫn nhau lại, hoặc có thể là những giọt nước mưa bị nhiễm bụi và khí mang màu đỏ giống như máu” (The Revealation Record [Wheaton, Ill: Tyndale, 1983] 146).

Morris cũng đưa ra một giải thích khác cho hiện tượng bốc lửa:

Có khả năng đạo binh thiên sứ sẽ chuyển quỹ đạo của một trong nhiều sao chổi mà hệ mặt trời có rất nhiều để trái đất vượt qua cái đuôi của nó. Sao chổi ngoạn mục nhất mà chúng ta quen thuộc — là sao chổi Halley — sẽ không cần phải lệch quỹ đạo bình thường của nó để bao phủ địa cầu trong chuyến tàu lửa của nó. Cho dù một kinh nghiệm như vậy sẽ tạo ra hiện tượng được mô tả trong phân đoạn này mà chúng ta không biết, một khi các nhà khoa học của chúng ta chẳng có một dữ liệu thực nghiệm nào để tiếp tục. (Morris, The Revelation record, 146).

Bất kể lời giải thích khoa học nào, sự chết chóc tràn ngập này đã được Đức Chúa Trời quăng xuống đất với các tác dụng gây tàn phá. Kết quả gây sốc nhất là một phần ba đất bị cháy, khiến cho đất đai trồng trọt không còn sử dụng được nữa. Rồi một phần ba loài cây bị cháy, phá huỷ hoa quả trên khắp trái đất. Sau cùng mọi giống cỏ xanh đều bị cháy. Bình luận về sự khó khăn do sự huỷ diệt mọi sự gây ra, hơn là một phần ba giống cỏ xanh, Robert Thomas viết:

Điều này chỉ ra tình thế chẳng đặng đừng, vì cỏ vẫn còn tồn tại khi tiếng loa thứ năm thổi lên (9:4). Nhìn thấy điều nầy là chỗ không thống nhất được giữ lại để bảo vệ hiệu quả về mặt nghệ thuật là sai lầm khi chú giải Kinh Thánh . . . Hai sự xem xét giúp giải quyết tình huống khó xử. Thứ nhất, một khoảng trống thời gian tiếng loa thứ nhất và thứ năm cho phép thời gian cho cỏ tái mọc lại sau khi bị cháy, nhưng trước cuộc tấn công của tiếng loa thứ năm. Thứ hai, ở hầu hết các phần của địa cầu, cỏ không xanh quanh năm đâu, nhưng theo mùa. Việc cháy toàn bộ cỏ xanh trong một mùa đặc biệt phần còn lại không được đụng đến cho đến khi mùa tiềm sinh kết thúc. . . . trong trường hợp phần bị tác động là một phần ba hoặc một số phần trăm khác, mà câu Kinh Thánh không nói đến. Phần mô tả chỉ đơn thuần nói rằng “mọi” giống nào màu xanh vào thời điểm có dịch lệ. Một trong hai cách giải thích này cho phép dùng “mọi” theo nghĩa đen của nó mà không có mâu thuẫn với 9:4. (Revelation 8–22: An Exegetical Commentary [Chicago: Moody, 1995], 17–18).

Lửa giáng xuống từ bầu trời đã khiến cho tàn tích bị cháy 1/3 thảm thực vật và rừng của địa cầu (Xu 9:25, ở đây ghi lại sự huỷ diệt rau cỏ ở Ai Cập).

Tác động của những vụ cháy thảm khốc như vậy sẽ lan rộng và tàn phá, bao gồm sự phá hủy mùa màng, sự chết của động vật trên quy mô lớn, không còn gỗ để xây dựng, và huỷ hoại các lưu vực sông ngòi. Đó là một sự phán xét thích ứng cho những ai “đổi lẽ thật Đức Chúa Trời lấy sự dối trá, kính thờ và hầu việc loài chịu dựng nên thế cho Đấng dựng nên“ (Rô-ma 1:25). Nhân loại sa ngã đã thất bại không nhận ra và tôn vinh Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa, thay vì thế họ chọn làm một vị thần làm bằng đất. Nhưng hệ thần học tiến hóa về môi trường làm sai lệch con người, nâng cao động thực vật, và bất chấp Đấng Tạo Hóa sẽ bị xét đoán thật nằng nề. “Ngày Địa Cầu” năm đó sẽ là một vụ việc ảm đạm và rủi ro; trong một thế giới bị tàn phá và hành hại sẽ không còn nhiều môi trường để chúc mừng nữa. Và những sự phán xét tồi tệ hơn vẫn còn giáng xuống.

TIẾNG LOA THỨ NHÌ

“Vị thiên sứ thứ nhì thổi loa; bèn có một khối tựa như hòn núi lớn toàn bằng lửa bị ném xuống biển. Một phần ba biển biến ra huyết, một phần ba sanh vật trong biển chết hết, và một phần ba tàu bè cũng bị hủy hết” (Kh 8:8-9)

Trong khi dân số của trái đất vẫn đang cố gắng phục hồi từ ngọn lửa tàn phá giáng xuống, Giăng đã nhìn thấy một dấu hiệu diệt vong đáng sợ xuất hiện trên bầu trời. Vị thiên sứ thứ nhì thổi loa; bèn có một khối tựa như hòn núi lớn toàn bằng lửa bị ném xuống biển. Sự phán xét của tiếng loa thứ nhứt đã giáng xuống đất, sự phán xét của tiếng loa thứ nhì giáng trên biển. Đức Chúa Trời đã dựng nên biển để làm một nguồn phước cho nhân loại, cung ứng lương thực, oxy (phần lớn khí oxy của Địa Cầu đến từ thực vật nổi và tảo trong các đại dương của thế giới), và nước từ những trận giông bão trên đất nguyên được nhóm lại bằng cách bốc hơi từ các đại dương. Nhưng con người đã báo trả sự tiếp trợ giàu ơn của Đức Chúa Trời với sự vô ơn và thờ lạy hình tượng, tôn kính biển như là nguồn giả định của các tổ phụ họ đã được tiến hóa. Khi Ngài tàn phá môi trường đất đai, Đức Chúa Trời chơn thật đang phán xét biển cả.

Vật thể khổng lồ lao qua bầu trời mà những người quan sát với sự khủng khiếp trên đất tựa như hòn núi lớn toàn bằng lửa. Rõ ràng đây là một thiên thạch hoặc tiểu hành tinh khổng lồ, được bao quanh bởi các loại khí gây cháy bùng nổ bởi sự ma sát của khí quyển trái đất, trên đường va chạm với địa cầu. Các kịch bản ngày tận thế hiện có về một tiểu hành tinh chạm vào địa cầu sẽ trở thành sự thật với một sự báo thù. Mọi người sẽ nhìn thấy nó, dù sống động hay trên truyền hình, và khi kính thiên văn của thế gian nhìn thấy nó đang tới đến, nhiều dự đoán chắc chắn về việc nó co va chạm vào địa cầu hay là không! Nó sẽ va chạm, đánh vào nơi nào đó trên các đại dương của thế gian với một sức mạnh gây bùng nổ lớn hơn nhiều so với một quả bom nguyên tử. Bởi vì tất cả các đại dương trên thế gian được nối liền, sự tàn phá từ sự va chạm nầy sẽ lan rộng khắp 1/3 vùng biển, khiến cho 1/3 biển biến ra huyết.

Ba hiệu ứng thảm khốc về mặt siêu nhiên đã được ấn định, kết quả từ vụ va chạm: một phần ba biển biến ra huyết, như một kết quả của hiệu ứng đó một phần ba sanh vật trong biển chết hết. Giống như với tiếng loa thứ nhứt, thật là khó nói không biết huyết có phải là sự trầm tích kỳ diệu của máu thực hay không!?! Có lẽ là như thế, cái chết của hàng tỉ vô số các sinh vật biển như một phần ba sanh vật trong biển chết hết, chắc chắn có thể tính đến màu đỏ của nước. (Đây là sự gợi nhớ trận dịch trong đó nước của sông Ni-lơ biến thành huyết, Xu 7:20-21; đối chiếu So 1:3). Màu đỏ của mặt trời chiếu xuyên qua đám khói từ vụ va chạm cũng có thể làm cho bề mặt đại dương có bộ dạng giống như huyết.

Cái chạm nầy cũng sẽ tạo ra sóng thần khổng lồ không thể tưởng được (sóng thủy triều). Những làn sóng khổng lồ này sẽ phá hủy một phần ba tàu bè trên các đại dương của thế giới, lật đổ những chiếc tàu đi biển khổng lồ cùng các hải cảng. Sự phá vỡ giao dịch thương mại và giao thông sẽ gây ra những sự hỗn loạn về kinh tế.

Thế là hai tiếng loa đầu tiên sẽ mang lại sự phán xét gây tàn phá đối với cả đất và biển, vốn là khởi điểm của những thảm họa sau cùng mà Đức Chúa Trời sẽ thả ra giáng trên thế gian tội lỗi, loạn nghịch.

TIẾNG LOA THỨ BA

“Vị thiên sứ thứ ba thổi loa, thì một ngôi sao lớn ở trên trời rơi xuống, cháy có ngọn như một bó đuốc; ngôi sao ấy rơi vào một phần ba các sông lớn và các suối nước. Tên ngôi sao đó là Ngải cứu, một phần ba nước biến ra như mùi ngải cứu, và làm chết mất nhiều người ta, vì đã biến thành ra đắng” (Kh 8:10 -11)

Khi vị thiên sứ thứ ba thổi loa, một vật thể khác đang cháy rớt xuống đất. Giăng mô tả vật thể mới nhất nầy là “những điềm lạ kinh khiếp và dấu lớn ở trên trời” (Lu 21:11) là một ngôi sao lớn ở trên trời rơi xuống. Ast¯er (sao) có thể nói tới bất kỳ thiên thể nào khác hơn mặt trời và mặt trăng. Vật thể khổng lồ rơi xuống đại dương vẫn còn nguyên vẹn, nhưng vật thể này (có thể là sao chổi hoặc thiên thạch vì cháy có ngọn như một bó đuốc) tan rã khi nó chạm đến khí quyển của Địa Cầu. Sự thực cho thấy rằng nó được mô tả như cháy có ngọn như một bó đuốc hỗ trợ việc diễn giải đó, một khi lampas (đuốc) đã được sử dụng trong thời cổ đại để mô tả thiên thạch và sao chổi. Những mảnh vụn của vật thể thiên thạch đó rơi vào một phần ba các sông lớn và các suối nước, gây ô nhiễm vùng nước sạch quanh địa cầu. Điều này cũng là một sự gợi nhớ lại việc gây ô nhiễm nguồn nước uống của người Ai-cập (Xu 7:21, 24).

Vì cớ ảnh hưởng gây chết chóc của nó, ngôi sao sẽ được gọi là Ngải Cứu, mặc dù phân đoạn Kinh Thánh không tỏ ra ai sẽ đặt tên cho nó. Ngải cứu dịch chữ apsinthos, một từ chỉ được sử dụng ở đây trong Tân Ước. Ngải cứu là bụi cây có lá được sử dụng trong sản xuất chất absinthe, một loại rượu có mùi độc hại đến mức sản xuất của nó bị cấm ở nhiều nước. Ngải cứu được nhắc tới tám lần trong Cựu Ước, ở đó nó được kết với sự cay đắng, độc tố và sự chết (Phu 29:18; Ch 5:4; Gie 9:15; 23:15; Ca 3:15, 19; Am 5:7; 6:12). Trong ba công dụng trên, ngải cứu đã được kết nối với nước bị nhiễm độc. Thí dụ, trong Gie 9:15, Đức Chúa Trời phán về Israel loạn nghịch: “Nầy, ta sẽ cho dân nầy ăn ngải cứu, và cho uống mật đắng” (đối chiếu Gie 23:15; Ca 3:15).

Bất kể chất độc được tiêu biểu bởi danh xưng Ngải Cứu có là gì đi nữa, nó gây chết người, một khi một phần ba nước biến ra như mùi ngải cứu. Đây là điều ngược lại của phép lạ ở Ma-ra, ở đó Đức Giê-hô-va biến nước đắng ra ngọt ngào (Xu 15:25). Đây cũng là một sự gợi nhớ đến dịch lệ thứ nhứt ở Ai-cập, khi “hết thảy nước sông bèn hóa thành huyết” (Xu 7:20) và không còn uống được nữa. Khuôn mẫu sự huỷ diệt “một phần ba” được lặp đi lặp lại (một phần ba đất và cây cối bị cháy, câu 7, một phần ba các sinh vật biển bị giết biến thành huyết, câu 8, một phần ba các sinh vật biển bị giết và một- một phần ba tàu bè bị phá hủy, câu 9) cho thấy rõ ràng rằng đây không phải là các sự kiện thiên nhiên ngẫu nhiên mà là những sự phán xét thiêng liêng.

Không có cái chết nào của con người được nhắc đến với sự phán xét của hai tiếng loa đầu tiên, mặc dù chắc chắn họ sẽ gánh chịu một lượng lớn sinh mạng của con người. Nhưng với sự phán xét bằng tiếng loa thứ ba, Giăng ghi lại rằng vì nước biến ra đắng, làm chết mất nhiều người ta. Các dòng sông sẽ chảy với chất độc gây chết người; những cái giếng sẽ trở thành dòng nước của sự chết; các hồ và hồ chứa sẽ chứa đầy thứ nước độc hại. Con người sẽ có thể sống sót, trong một thời gian, sự hủy hoại của nguồn cung cấp lương thực do các sự phán xét bằng hai tiếng loa đầu tiên, sống dựa trên các thứ dự trữ. Nhưng người ta không thể sống sót lâu nếu không có nước uống, và việc mất đi một phần quan trọng lượng nước ngọt của thế giới sẽ gây ra cái chết lan rộng.

Sự tàn phá do các sự phán xét bằng ba tiếng loa thứ nhứt sẽ để cho các cư dân trên đất sống trong một trạng thái bị sốc và sợ hãi. Tuy vậy, Đức Chúa Trời vẫn chưa hoàn tất việc đổ ra cơn thạnh nộ của Ngài giáng trên con người tội lỗi. Sự chết của nhiều người chỉ là kết quả gián tiếp của ba vụ nổ đầu tiên này. Việc giết chết trực tiếp hạng tội nhân đến với tiếng loa thứ sáu (9:15).

TIẾNG LOA THỨ TƯ

“Vị thiên sứ thứ tư thổi loa, thì một phần ba mặt trời bị hại, một phần ba mặt trăng và một phần ba các ngôi sao cũng vậy, hầu cho một phần ba các vì sáng ấy đều bị tối tăm, và hầu cho ban ngày mất một phần ba sáng, và ban đêm cũng vậy. Bấy giờ tôi nhìn xem, nghe chim phụng hoàng bay giữa trời, kêu tiếng lớn rằng: Khốn thay! Khốn thay! Khốn thay! cho những dân sự trên đất, vì cớ tiếng loa mà ba vị thiên sứ khác còn phải thổi nữa” (Kh 8:12-13)

Khi vị thiên sứ thứ tư thổi loa, mục tiêu của sự phán xét thiêng liêng chuyển từ đất lên các từng trời. Vẫn còn lắc lư trước những ảnh hưởng của ba sự phán xét đầu tiên về sinh thái, mọi người sẽ tuyệt vọng tìm kiếm câu trả lời cho cuộc khủng hoảng. Chắc chắn sẽ có những cuộc hội thảo, hội nghị, các phiên họp khẩn cấp của Liên hợp quốc, các cuộc thảo luận giữa các nhà khoa học — tất cả đều tuyệt vọng và tìm cách ứng phó với những thiệt hại đối với hệ sinh thái của địa cầu.

Ở giữa mọi hoạt động loạn đã ấy, thì có một tai vạ mới trên bầu trời, khi một phần ba mặt trời bị hại, một phần ba mặt trăng và một phần ba các ngôi sao cũng vậy. Pl¯ess¯o (bị hại) là động từ mà từ đó danh từ “dịch lệ” (các câu 11:6; 16:21) mới có. Các thiên thể trên trời bị hại bởi dịch lệ của Đức Chúa Trời hầu cho một phần ba các vì sáng ấy đều bị tối tăm, và hầu cho ban ngày mất một phần ba sáng, và ban đêm cũng vậy. Sự nhật thực một phần này, gợi nhớ lại dịch lệ thứ chín của người Ai-cập, là tạm thời, vì Đức Chúa Trời sau đó sẽ tăng nhiệt lượng đến từ mặt trời (đối chiếu 16:8-9). Tuy nhiên, vào thời điểm này, sự mất nhiệt từ mặt trời sẽ làm cho nhiệt độ giảm mạnh trên khắp thế giới. Điều này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến các khuôn mẫu thời tiết của địa cầu và thủy triều trên các đại dương, dẫn đến giông bão bất ổn, không lường được nữa, sự tàn phá mùa màng, và sự mất mát các loài động vật và sinh mạng con người.

Các tiên tri trong Cựu Ước đã kết các dấu hiệu nầy trên các từng trời với Ngày của Đức Giê-hô-va. Ê-sai chép: “Nầy, ngày Đức Giê-hô-va đến, là ngày hung dữ, có sự thạnh nộ và nóng giận để làm đất nầy nên hoang vu, và diệt những kẻ có tội khỏi đó. Vì các ngôi sao và các đám sao trên trời sẽ chẳng chiếu sáng nữa; mặt trời mọc lên thì mờ tối, mặt trăng không soi sáng đâu” (Es 13:9-10). Phán qua tiên tri Êx-ê-chi-ên, Đức Chúa Trời tuyên bố: “Khi ta giập tắt ngươi, thì ta sẽ che các từng trời và làm tối các ngôi sao; dùng mây bao bọc mặt trời, và mặt trăng sẽ không chiếu sáng nữa. Ta sẽ làm cho tối tăm trên ngươi mọi sự sáng láng trên trời, và ta sẽ bủa sự mờ mịt ra trên đất ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy” (Exe 32:7-8). Giô-ên viết: “Đất run rẩy, trước mặt chúng nó, các từng trời rung rinh mặt trời mặt trăng đều tối tăm, các ngôi sao thâu sự sáng lại … Mặt trời sẽ đổi ra tối tăm, mặt trăng ra máu, trước khi ngày lớn và kinh khiếp của Đức Giê-hô-va chưa đến…

… Mặt trời và mặt trăng tối tăm, các ngôi sao thâu sự sáng lại”(Gio 2:10, 31; 3:15). “‘Chúa Giê-hô-va phán: Sẽ xảy ra trong ngày đó, ta sẽ khiến mặt trời lặn đi trong lúc giữa trưa, và khiến đất tối tăm trong giữa ban ngày” (Am 8:9). Đức Chúa Jêsus Christ thêm lời dự ngôn của Ngài vào lời dự ngôn của các tiên tri, cảnh báo: “Sẽ có các điềm lạ trong mặt trời, mặt trăng, cùng các ngôi sao” (Lu 21:25; đối chiếu Mác 13:24).

Sự mờ dần của ánh sáng đề ra bối cảnh cho một thông báo gây sửng sốt và đáng ngại. Khi Giăng nhìn xem, ông nghe chim phụng hoàng bay giữa trời, kêu tiếng lớn rằng: Khốn thay! Khốn thay! Khốn thay! cho những dân sự trên đất, vì cớ tiếng loa mà ba vị thiên sứ khác còn phải thổi nữa. Đây là hình ảnh của một con chim săn mồi mạnh sức lao vào tiêu nuốt nạn nhân của nó, trong trường hợp này đề cập đến cách tiếp cận nhanh chóng sự trả thù sau cùng của Đức Chúa Trời (đối chiếu Phu 28:49; Os 8:1; Ha 1:8). Được mô tả trong sự mặc thị là đang bay giữa trời, con chim sẽ ở độ cao của mặt trời lúc giữa trưa, nhờ thế có thể nhìn thấy mọi sự. Giọng nói lớn tiếng của ông bảo đảm ai nấy đều có thể nghe thấy những lời tuyên bố của ông. Cảnh báo nguy hiểm chim phụng hoàng, ấy là ba sự phán xét của ba tiếng loa sau cùng thậm chí sẽ còn tàn phá hơn cả bốn tiếng loa đầu tiên.

Trong khi những tai vạ kép được sử dụng để nhấn mạnh (đối chiếu 18:10, 16, 19; Exe 16:23), lời tuyên bố ba lần của chim phụng hoàng Khốn thay! Khốn thay! Khốn thay! giới thiệu một lời đe doạ cho mỗi tiếng loa trong ba tiếng loa còn lại sẽ thổi lên (9:1–21; 11:15…). Khốn thay được sử dụng trong khắp Kinh Thánh, là một biểu hiện của sự phán xét, hủy diệt và lên án (đối chiếu Dan 21:29; ISa 4:7–8; Giop 10:15; Thi 120:5; Tr 10:16; Es 3:9; Gie 4:13; Ca 5:16; Exe 13:3; Os 7:13; Am 6:1; Mi 2:1; Na 3:1; Ha 2:6; So 2:5; Mat 11:21; Giu 1:11).

Cơn thạnh nộ và sự phán xét của Đức Chúa Trời sẽ giáng trên những dân sự trên đất. Cụm từ mang tính mô tả đó được sử dụng trong sách Khải huyền như một thuật ngữ nói tới những kẻ chối bỏ Tin lành (đối chiếu 6:10; 11:10; 13:8, 12, 14; 17:2, 8). Mặc dù họ sẽ công nhận rằng các tai vạ mà họ đã kinh nghiệm đều đã đến từ Đức Chúa Trời (6:15-17), họ sẽ không chịu ăn năn. Sau đó, trong sách Khải huyền Giăng ghi lại rằng “còn những người sót lại, chưa bị các tai nạn đó giết đi, vẫn không ăn năn những công việc bởi tay chúng nó làm cứ thờ lạy ma quỉ cùng thần tượng bằng vàng, bạc, đồng, đã và gỗ, là những tượng không thấy, không nghe, không đi được. Chúng nó cũng không ăn năn những tội giết người, tà thuật, gian dâm, trộm cướp của mình nữa” (9:20-21; đối chiếu 16:9, 11). Họ sẽ bị huỷ diệt vì họ thất bại không nghe theo lời cảnh báo của Đức Chúa Trời phán cùng hết thảy những tội nhân: “Cho nên, như Đức Thánh Linh phán rằng: Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì chớ cứng lòng” (He 3:7-8).

Upcoming Events

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

Khi Bị Tổn Thương – When You’ve Been Hurt

Aug 30
10:10 am - 12:00 pm

English Ministry – Letters from God

View Calendar

Liên Lạc

5200 DeepHaven Court
Denver Colorado 80239-4138

Telephone: (303) 307-0180
Email: vcbc_info@comcast.net

Hàng Tuần

Chúa Nhật-Thờ Phượng -10:15 AM
Chúa Nhật - Trường Chúa Nhật - 09:00 AM
Thứ Hai - Cầu nguyện việc xây dựng - 08:00 AM (zoom)
Thứ Ba - Gia Đình Trẻ - 08:30 PM (zoom)
Thứ Tư - Cầu Nguyện - 08:00 AM (zoom)
Thứ Sáu - Học Kinh Thánh và Cầu Nguyện - 07:30 PM (tại nhà thờ and zoom)
Thứ Sáu - Chương Trình Thanh niên English Ministry - 07:30PM
Thứ Sáu - Lớp Học tiếng Việt - 08:00 PM (tại nhà thờ)
Thứ Bảy - Cầu Nguyện - 08:00 AM tại nhà thờ and zoom)
Học Kinh Thánh qua Zoom (thứ hai, ba, tư, và năm - 9:00 PM MT do bà Ms Tánh phụ trách)
Calendar

Log in
© 2026 HỘI THÁNH CỘNG ĐỒNG BÁP-TÍT VIỆT NAM | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme